NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG GIỮA THỜI HOA LỬA
Một buổi chiều cuối tuần, em được thầy cô dẫn đến thăm bà Đoàn Thị Liên, một người phụ nữ từng tham gia cách mạng với vai trò cán bộ y tế ở quê hương Duy Trinh, Duy Xuyên, Quảng Nam cũ – nay thuộc xã Duy Xuyên, thành phố Đà Nẵng. Ngôi nhà của bà nằm bên con đường làng yên ả. Bà đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc nhiều, dáng người gầy gò, nhưng ánh mắt vẫn hiền hậu và ấm áp. Ngồi bên ấm trà nóng, bà bắt đầu kể cho em nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” mà bà và quê hương đã trải qua. Bà sinh năm 1955, lớn lên đúng vào lúc chiến tranh diễn ra ác liệt. Duy Trinh khi ấy là vùng đất hứng chịu nhiều bom đạn, càn quét. Làng mạc tiêu điều, người dân sống trong nỗi lo sợ thường trực.
Bà Liên nói rằng, từ nhỏ bà đã chứng kiến cảnh bộ đội và dân làng bị thương vì bom đạn. Có người mất máu, có người sốt rét, có người trúng mảnh bom mà không có thuốc men chữa trị. Nhìn những cảnh đó, bà thấy xót xa vô cùng.“Bà nghĩ, nếu mình không cầm súng được thì phải cứu người. Làm y tế cũng là góp sức cho cách mạng,” – bà Liên nhẹ nhàng nói.
Từ suy nghĩ ấy, bà tham gia lực lượng cách mạng với vai trò cán bộ y tế. Công việc của bà là băng bó vết thương, nấu thuốc nam, chăm sóc bộ đội và cán bộ bị thương trong các hầm bí mật. Có những đêm mưa gió, bà phải men theo bờ ruộng, lội qua mương nước để đến nơi có người cần cứu chữa. Ánh đèn dầu leo lét, tiếng bom xa xa khiến lòng bà lúc nào cũng thắt lại vì lo sợ.
Bà kể có lần, một chiến sĩ bị thương rất nặng, máu chảy nhiều. Trong điều kiện thiếu thốn, bà chỉ có bông băng tự làm và thuốc nam giã từ lá rừng. Vừa băng bó, bà vừa run, sợ địch phát hiện. Nhưng nhìn ánh mắt người thương binh, bà lại tự nhủ phải thật bình tĩnh. “Cứu được một người là giữ lại một phần sức mạnh cho cách mạng,” – bà nói chậm rãi. Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của bà, mà còn để lại trong bà nhiều ký ức đau buồn. Bà đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, nhiều người được đưa đến hầm y tế trong tình trạng không thể cứu chữa. Những đêm dài, bà vừa chăm sóc thương binh vừa lặng lẽ lau nước mắt.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa. Duy Trinh – Duy Xuyên hôm nay đã đổi thay từng ngày: đường làng bê tông sạch đẹp, ruộng đồng xanh mướt, tiếng trẻ con cười nói rộn ràng. Ngồi nghe bà Liên kể chuyện xưa giữa không gian yên bình ấy, em càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình mà mình đang có. Trước khi ra về, em nhìn bà Đoàn Thị Liên thật lâu. Trong dáng người nhỏ bé, giản dị ấy là cả một thời tuổi trẻ kiên cường và giàu lòng nhân ái. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của bà và những con người đã viết nên “thời hoa lửa” oanh liệt cho quê hương Duy Xuyên, cho đất nước Việt Nam.


