Người giữ thời gian
Trong chiến tranh, thời gian không được đo bằng đồng hồ… mà bằng cơ hội sống còn.
Một chiến sĩ ở Long An được giao nhiệm vụ canh giờ cho các cuộc hành quân.
Tên anh là Tín.
Anh không trực tiếp chiến đấu, nhưng sai một phút… có thể trả giá bằng mạng sống.
Anh dùng một chiếc đồng hồ cũ.
Mỗi ngày, anh chỉnh lại theo tín hiệu.
Một lần, đồng hồ bị hỏng.
Nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.
Không có thời gian thay thế.
Tín phải ước lượng bằng cảm nhận: ánh sáng, âm thanh, nhịp sinh hoạt.
Đêm đó, cuộc hành quân bắt đầu đúng lúc.
Không sớm. Không muộn.
Chính xác.
Sau chiến tranh, người ta hỏi:
“Anh làm sao canh giờ được?”
Tín chỉ cười:
“Khi quen rồi… mình cảm được.”
Chiến tranh đã biến những điều tưởng như không thể… thành có thể.



