NGƯỜI GIỮ TIẾNG BƯỚC CHÂN
Trong hành quân, điều quan trọng không chỉ là đi nhanh.
Mà là đi đều.
Ở đơn vị có một người tên Phát, luôn đi ở giữa.
Không nhanh.
Không chậm.
Nhưng bước rất chắc.
Một người lính trẻ hỏi:
– “Sao anh đi chậm vậy?”
Phát nói:
– “Không phải chậm… mà là giữ nhịp.”
Nếu người trước đi nhanh quá, người sau sẽ mệt.
Nếu người sau chậm, đội hình sẽ rối.
Phát giữ nhịp.
Không ai để ý.
Nhưng ai cũng đi theo.
Một lần, trong một đoạn đường khó, nhiều người đuối sức.
Phát vẫn đi.
Đều.
Chậm.
Những người phía sau bám theo.
Không bỏ cuộc.
Sau đó, một người nói:
– “Nếu không có cậu… chắc tôi dừng lại rồi.”
Phát chỉ cười:
– “Tôi chỉ đi thôi.”
Có những người…
không dẫn đầu.
Không nổi bật.
Nhưng lại giữ cho cả tập thể không gãy.



