Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI ĐÊM

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong rừng, ban đêm rất tĩnh.

Đến mức nghe rõ cả tiếng thở.

Ở đơn vị có một người tên Hòa.

Anh có thói quen… gọi khẽ tên đồng đội mỗi đêm.

– “Tuấn…”
– “Minh…”
– “Hải…”

Người bị gọi đáp lại:
– “Ừ.”

Rồi im lặng.

Lúc đầu, ai cũng thấy lạ.

Có người cáu:
– “Đêm không ngủ lại đi gọi tên!”

Hòa chỉ nói:
– “Để biết còn đủ người.”

Một câu đơn giản.

Nhưng sau một lần hành quân đêm, cả đơn vị mới hiểu.

Hôm đó, trời tối đặc.

Không ai nhìn rõ ai.

Nếu lạc nhau… rất nguy hiểm.

Hòa bắt đầu gọi tên.

Từng người đáp lại.

Cứ thế, họ giữ được đội hình.

Không ai bị bỏ lại.

Từ đó, việc gọi tên trở thành thói quen.

Không cần to.

Chỉ cần đủ nghe.

Sau chiến tranh, Hòa trở về.

Một đêm, anh nằm nghe tiếng gió.

Vô thức, anh thì thầm:
– “Tuấn…”

Không có ai trả lời.

Anh chợt nhận ra…

không phải ai cũng còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn