NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI
Ở dãy Trường Sơn, có những tình huống mà một tiếng gọi không thể vang lên lần thứ hai. Nếu không được trả lời đúng lúc, người gọi có thể mãi mãi mất dấu người nghe giữa rừng sâu.
Ở một đội liên lạc nhỏ, có Khoa – người phụ trách gọi và xác nhận an toàn giữa các nhóm khi tách đội hình.
Công việc của anh không chỉ là phát tín hiệu.
Mà còn là chờ phản hồi.
Khoa luôn mang theo một ống gọi nhỏ và ghi nhớ các câu tín hiệu chuẩn.
Mỗi lần gọi, anh không lặp lại tùy ý.
Vì mỗi tín hiệu chỉ có một khoảng thời gian an toàn để trả lời.
Một lần, trong lúc di chuyển qua khu vực rừng dày, đội hình bị tách ra do địa hình phức tạp.
Khoa đứng lại ở một điểm cao hơn.
Gọi:
“Nhóm phía trước, xác nhận vị trí.”
Không có phản hồi ngay.
Anh không gọi tiếp vội.
Chờ.
Rất lâu.
Rồi một tín hiệu nhỏ đáp lại từ xa.
Anh xác nhận lại.
Đội hình được nối lại.
Một đồng đội hỏi:
“Sao anh không gọi liên tục cho chắc?”
Khoa trả lời:
“Nếu gọi quá nhiều, mình sẽ không nghe được câu trả lời thật.”
Có những đêm, sương dày đến mức âm thanh bị nuốt gần hết.
Khoa phải dùng tín hiệu ngắn.
Rồi chờ.
Chỉ cần sai nhịp chờ, có thể bỏ lỡ phản hồi.
Một lần khác, khi một nhóm nhỏ bị chậm lại phía sau, Khoa phát hiện họ không trả lời đúng tín hiệu chuẩn.
Anh lập tức dừng toàn đội.
Điều chỉnh lại kênh liên lạc.
Sau đó mới nối lại được đội hình.
Một người nói:
“Nếu không có anh, chắc đã tách hẳn.”
Khoa chỉ nói:
“Không phải tôi giữ họ. Là giữ cho tiếng gọi không bị rơi vào im lặng.”
Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, những phương thức liên lạc thủ công không còn được dùng nữa.
Nhưng ký ức về những lần đứng chờ giữa rừng sâu, chờ một tiếng đáp lại trong im lặng… vẫn còn trong những người từng trải qua.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không nói nhiều,
không xuất hiện ở nơi quyết định,
nhưng lại giữ cho từng tiếng gọi giữa rừng không rơi vào khoảng trống…
để không ai bị mất dấu chỉ vì một khoảnh khắc im lặng trong bóng tối.



