NGƯỜI GIỮ TRẠM LIÊN LẠC
Giữa rừng sâu, có một trạm liên lạc nhỏ. Người trực trạm là Minh – một thanh niên ít nói. Công việc của anh là nhận và chuyển tin. “Tin phải đến đúng lúc,” cấp trên dặn. Minh hiểu rõ điều đó. Mỗi bức điện, mỗi mảnh giấy, có thể quyết định sống chết của cả đơn vị. Một lần, anh nhận được hai tin: Một tin báo đơn vị A phải rút ngay. Một tin khác yêu cầu đơn vị B tiến lên. Nhưng trên đường đi, Minh bị lạc trong rừng sau một trận bom. Máy liên lạc hỏng. La bàn mất. Anh chỉ còn trí nhớ. “Phải chọn…” Nếu đi sai, hậu quả sẽ rất lớn. Minh nhớ lại địa hình, hướng gió, vị trí mặt trời. Anh quyết định đi về phía đơn vị A trước. Ba ngày băng rừng, không ăn, không ngủ. Khi đến nơi, anh kiệt sức, nhưng vẫn kịp trao tin. Đơn vị A rút lui ngay trước khi địch càn đến. Sau đó, Minh tiếp tục đi đến đơn vị B. Khi anh đến, họ đang chuẩn bị xuất phát. “Tin mới,” Minh thở dốc. Chỉ huy đọc xong, thay đổi kế hoạch. Nhờ đó, họ tránh được một trận phục kích. Minh ngã xuống. Khi tỉnh lại, anh đã nằm trong căn cứ. Chỉ huy nắm tay anh: “Cậu cứu cả hai đơn vị.” Minh chỉ cười nhẹ: “Tôi chỉ đưa tin thôi…” Sau chiến tranh, không ai nhớ rõ tên anh. Nhưng trong những câu chuyện truyền lại, luôn có một người: Người đã không để tin tức đến trễ.



