Bài viết

Người Giữ Trạm Quan Sát Trên Đồi Cát

Ninh Bình11/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại vùng ven biển miền Trung đầy nắng gió, có một thanh niên quê Khánh Thiện tham gia lực lượng trinh sát quan sát biển. Đơn vị của anh đóng tại một đồi cát cao nhìn ra cửa biển, nơi có nhiệm vụ theo dõi hoạt động của tàu địch và báo tin kịp thời cho các đơn vị phía sau.

Trạm quan sát chỉ là một căn hầm nhỏ được đào sâu dưới cát, bên trên phủ lá ngụy trang sơ sài. Ban ngày cái nắng miền biển hắt xuống nóng bỏng, cát nóng rát chân, còn ban đêm gió biển thổi lạnh buốt. Dù thời tiết khắc nghiệt, anh và đồng đội vẫn thay nhau trực 24 giờ mỗi ngày với chiếc ống nhòm cũ luôn đặt bên cạnh.

Có những hôm biển động mạnh, sóng đánh trắng xóa cả vùng cửa biển nhưng mọi người vẫn phải căng mắt quan sát từng bóng tàu ngoài khơi. Chỉ cần phát hiện chậm một tín hiệu, nhiều chuyến hàng vận chuyển của ta có thể gặp nguy hiểm.

Một buổi chiều cuối hạ, khi mặt trời vừa khuất sau những dải mây đỏ phía biển, anh phát hiện từ xa có nhiều tàu lạ xuất hiện ngoài khơi và đang di chuyển bất thường. Ngay lập tức, anh báo cáo về sở chỉ huy bằng máy liên lạc. Chưa đầy một giờ sau, khu vực ven biển bắt đầu bị pháo kích dữ dội.

Tiếng nổ vang dội làm cát bụi tung mù mịt quanh đồi. Một góc hầm quan sát bị sập sau loạt pháo đầu tiên. Trong lúc đồng đội tìm cách gia cố hầm, anh vẫn tiếp tục bám máy quan sát để theo dõi hướng di chuyển của tàu ngoài biển.

Đúng lúc ấy, dây liên lạc bất ngờ bị đứt do sức ép của pháo. Không có thông tin truyền về, các đơn vị phía sau sẽ rất khó nắm được tình hình. Anh lập tức bò ra ngoài giữa mưa cát và tiếng pháo nổ để nối lại đường dây.

Gió biển thổi mạnh đến mức nhiều lần anh bị cát quật vào mặt đau rát. Đất cát quanh đồi liên tục rung chuyển nhưng anh vẫn cố lần theo đoạn dây bị đứt. Sau gần nửa giờ, tín hiệu liên lạc cuối cùng cũng được nối lại thành công.

Nhờ những thông tin từ trạm quan sát, nhiều tàu vận chuyển của ta đã kịp đổi hướng an toàn trong đêm hôm đó. Khi trận pháo kích kết thúc, anh trở về hầm với bộ quần áo phủ đầy cát trắng và đôi bàn tay trầy xước vì đào cát nối dây.

Sau ngày hòa bình, người lính trinh sát quê Khánh Thiện trở về với cuộc sống bình dị nơi làng quê. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần đứng trước biển, nghe tiếng sóng vỗ vào bờ cát, ông lại nhớ về những ngày bám trạm quan sát giữa gió biển và khói lửa năm xưa — nơi tuổi trẻ của ông đã âm thầm góp phần bảo vệ những tuyến đường trên biển của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn