Người giữ trạm quân y tiền phương
Trạm quân y nhỏ nằm sát rìa chiến sự, chỉ được che chắn bằng vài tấm gỗ và tăng võng. Hạnh – y sĩ trẻ – là người phụ trách chính. Ngày nào chị cũng tiếp nhận thương binh từ tuyến trước chuyển về, có khi chưa kịp ăn một bữa trọn vẹn. Hạnh làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men ít ỏi, ánh đèn dầu leo lét. Nhưng với chị, mỗi thương binh được cứu sống là một chiến thắng. Có những đêm, chị vừa khâu vết thương vừa nghe tiếng bom nổ gần, bàn tay run lên nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Tron
Trạm quân y nhỏ nằm sát rìa chiến sự, chỉ được che chắn bằng vài tấm gỗ và tăng võng. Hạnh – y sĩ trẻ – là người phụ trách chính. Ngày nào chị cũng tiếp nhận thương binh từ tuyến trước chuyển về, có khi chưa kịp ăn một bữa trọn vẹn.
Hạnh làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men ít ỏi, ánh đèn dầu leo lét. Nhưng với chị, mỗi thương binh được cứu sống là một chiến thắng. Có những đêm, chị vừa khâu vết thương vừa nghe tiếng bom nổ gần, bàn tay run lên nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Trong một đợt pháo kích ác liệt, Hạnh hy sinh khi đang bảo vệ thương binh trong hầm. Trạm quân y được dời đi nơi khác, nhưng tinh thần tận tụy của người giữ trạm năm ấy vẫn là tấm gương sáng về y đức và lòng nhân ái của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.


