Bài viết

người giữ trạm thông tin giữa đại ngàn

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để những mệnh lệnh từ sở chỉ huy có thể truyền tới các đơn vị ngoài chiến trường, hàng nghìn chiến sĩ thông tin đã ngày đêm bám trụ giữa núi rừng, giữ cho đường dây liên lạc không bị gián đoạn. Công việc của họ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần mất liên lạc trong vài giờ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một trận đánh lớn. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ thông tin Hoàng Quốc Việt nơi đại ngàn Trường Sơn đã trở thành ký ức xúc động về tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam.

Hoàng Quốc Việt sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Bắc Giang. Cha mẹ anh đều làm nông, cuộc sống quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Từ nhỏ, Việt đã rất ham học và thích tìm hiểu về máy móc điện tử.

Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Việt cũng viết đơn tình nguyện tham gia quân đội khi vừa tròn mười chín tuổi.

Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công vào binh chủng thông tin liên lạc. Công việc của anh là kéo dây điện thoại quân sự xuyên rừng và bảo vệ các trạm thông tin trên tuyến Trường Sơn.

Nơi Việt công tác nằm giữa vùng núi sâu hiểm trở. Trạm thông tin chỉ là những căn hầm nhỏ được che kín dưới tán cây rừng để tránh máy bay địch phát hiện.

Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ. Mùa mưa, nước ngập khắp lối đi, vắt và muỗi rừng dày đặc. Mùa khô, bom đạn khiến nhiều đoạn dây liên lạc bị đứt liên tục.

Mỗi khi có sự cố, các chiến sĩ thông tin phải lập tức lên đường nối lại đường dây, bất kể ngày đêm hay thời tiết nguy hiểm ra sao.

Việt là người nhanh nhẹn và rất cẩn thận. Anh có thể nhớ gần như toàn bộ sơ đồ đường dây quanh khu vực đơn vị đóng quân.

Đồng đội thường gọi anh là:
“Người giữ tiếng nói của chiến trường.”

Bởi với anh, giữ thông tin liên lạc thông suốt cũng quan trọng như cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận.

Một đêm giữa năm 1972, đơn vị đang chuẩn bị phối hợp cho một trận đánh lớn thì đường dây thông tin bất ngờ bị gián đoạn sau đợt bom dữ dội của địch.

Sở chỉ huy lập tức yêu cầu phải khôi phục liên lạc càng nhanh càng tốt.

Không chần chừ, Việt cùng một đồng đội mang dụng cụ lên đường giữa đêm tối.

Mưa rừng trút xuống xối xả, nhiều đoạn đường trơn trượt và ngập bùn sâu tới đầu gối. Tiếng máy bay địch vẫn vọng lại từ xa khiến không khí càng thêm căng thẳng.

Sau gần một giờ băng rừng, hai người phát hiện nhiều đoạn dây đã bị bom làm đứt và cây lớn đổ chắn ngang đường.

Việt nhanh chóng trèo lên sườn dốc để nối lại từng đoạn dây trong ánh đèn pin nhỏ được che kín cẩn thận.

Đúng lúc công việc gần hoàn thành, tiếng động cơ máy bay lại bất ngờ vang lên trên bầu trời.

Địch tiếp tục ném bom xuống khu vực cánh rừng gần đó.

Tiếng nổ rung chuyển cả đại ngàn. Đất đá và cành cây gãy đổ khắp nơi.

Người đồng đội đi cùng bị thương ở chân do sức ép bom và không thể di chuyển tiếp.

Trong tình huống nguy cấp, Việt lập tức dìu đồng đội vào nơi trú ẩn rồi quay trở lại tiếp tục nối đường dây.

Anh hiểu rằng nếu thông tin không được khôi phục kịp thời, kế hoạch tác chiến của đơn vị có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Giữa mưa bom và bóng tối dày đặc, người chiến sĩ trẻ vẫn kiên trì nối từng đoạn dây cuối cùng.

Sau nhiều phút căng thẳng, tín hiệu liên lạc cuối cùng cũng được khôi phục.

Từ chiếc máy điện thoại dã chiến vang lên tiếng báo:
“Thông tin đã thông suốt!”

Nghe thấy vậy, Việt khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng lúc anh chuẩn bị quay lại chỗ đồng đội thì một quả bom bất ngờ phát nổ gần khu vực sườn đồi.

Sức ép dữ dội khiến nhiều cây lớn đổ xuống.

Khi đồng đội tìm tới nơi, họ thấy Việt nằm cạnh cuộn dây thông tin còn dang dở. Người chiến sĩ trẻ đã hy sinh giữa đại ngàn khi nhiệm vụ vừa hoàn thành.

Nhờ sự hy sinh của anh, trận đánh hôm ấy vẫn diễn ra đúng kế hoạch và giành thắng lợi quan trọng.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều đồng đội cũ vẫn nhớ mãi hình ảnh chàng trai trẻ lặng lẽ ôm cuộn dây thông tin băng qua núi rừng Trường Sơn giữa những ngày bom đạn ác liệt nhất.

Câu chuyện về Hoàng Quốc Việt là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ thông tin thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần giữ cho mạch liên lạc của chiến trường không bao giờ bị ngắt quãng.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đường năm xưa đã phủ màu xanh mới, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và tiếp tục gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn