NGƯỜI GIỮ TRẬN ĐỊA ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG TRONG CUỘC CHIẾN BIÊN GIỚI 1979
"Có những người lính ngã xuống không phải để lùi bước, mà để Tổ quốc không phải lùi dù chỉ một tấc đất." Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, đã có những người lính chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, bám trụ đến hơi thở cuối cùng giữa mưa pháo và xe tăng. Một trong những người như thế là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Đại Huệ.
Sinh năm 1952 tại xã Nghi Xá, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, Võ Đại Huệ lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ rất sớm, ông đã khoác lên mình màu áo người lính và bước vào những chiến trường ác liệt nhất.
Từ năm 1969 đến 1972, ông tham gia chiến đấu tại Đường 9 – Khe Sanh, Tây Nguyên và nhiều mặt trận lớn khác. Qua từng trận đánh, người chiến sĩ trẻ ấy dần trưởng thành thành một cán bộ chỉ huy bản lĩnh, giàu kinh nghiệm và được tặng thưởng hai Huân chương Chiến công.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong lực lượng Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng), giữ chức Đại đội trưởng Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 16.
Đầu năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ.
Đơn vị của Trung úy Võ Đại Huệ được giao nhiệm vụ bảo vệ khu vực Mường Khương – một trong những hướng tiến công trọng điểm.
Sáng ngày 17/2/1979, đối phương sử dụng pháo binh hạng nặng bắn cấp tập rồi đưa bộ binh và xe tăng tràn vào trận địa. Giữa tình thế vô cùng nguy hiểm, Võ Đại Huệ vẫn bình tĩnh chỉ huy các tổ B40 cơ động đánh chặn.
Tại ngã ba Mạn Tuyển, dưới sự chỉ huy trực tiếp của ông, nhiều xe tăng đối phương bị bắn cháy, đội hình tiến công bị phá vỡ và buộc phải dừng lại.
Không dừng ở đó, ông tiếp tục dẫn đầu các tổ chiến đấu cơ động đánh vòng, chặn các mũi tiến công mới. Nhiều xe tăng tiếp tục bị tiêu diệt, giữ vững phòng tuyến giữa lúc lực lượng phòng ngự bị áp đảo về quân số và hỏa lực.
Ngày 18/2/1979, đối phương tiếp tục mở đợt tấn công quy mô lớn vào khu vực núi Na Khuy với pháo binh và bộ binh đông đảo.
Dù đã bị thương ở tay, Võ Đại Huệ vẫn không rời vị trí chỉ huy.
Ông trực tiếp động viên chiến sĩ bám trụ, tổ chức phản kích và liên tiếp đẩy lùi các đợt xung phong.
Trong suốt nhiều giờ chiến đấu ác liệt, đơn vị của ông đã đánh lui 11 đợt tiến công, tiêu diệt khoảng 300 quân đối phương.
Riêng Võ Đại Huệ được ghi nhận đã trực tiếp chiến đấu và tiêu diệt 48 đối phương, trong đó có cả các kíp xe tăng.
Chiều ngày 18/2/1979, nhận lệnh phá vòng vây để cơ động lực lượng, ông tiếp tục dẫn đầu đơn vị chiến đấu mở đường máu.
Và cũng trong trận chiến cuối cùng ấy, người đại đội trưởng kiên cường đã anh dũng hy sinh giữa vòng vây của đối phương.
Ông ra đi khi mới 27 tuổi.
Sau khi hy sinh, Võ Đại Huệ được truy thăng quân hàm Trung úy, truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất.
Ngày 19/12/1979, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho đồng chí Võ Đại Huệ.
Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, cuộc chiến biên giới 1979 vẫn còn đó những ký ức không thể quên.
Và giữa những người lính đã ngã xuống nơi biên cương, cái tên Võ Đại Huệ vẫn được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần chiến đấu đến cùng và ý chí quyết bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.


