Người giữ trống ở ải Chi Lăng
Mùa thu năm 1427, khi nghĩa quân Lam Sơn bước vào giai đoạn quyết định chống quân Minh, vùng ải Chi Lăng trở thành nơi diễn ra trận chiến lịch sử chặn đánh viện binh địch. Núi đá hiểm trở, thung lũng hẹp và những con đường quanh co nơi đây đã trở thành trận địa quyết định vận mệnh non sông.
Tại một bản nhỏ dưới chân núi có chàng trai tên Hoàng vừa tròn hai mươi tuổi.
Hoàng sinh ra trong gia đình làm nghề săn bắn và trồng ngô trên nương. Cha anh thông thuộc từng lối núi, từng khe đá của vùng Chi Lăng, còn mẹ dệt vải và chăm đàn gà nhỏ trước sân. Từ nhỏ, Hoàng đã quen với gió núi lạnh buốt, tiếng chim rừng và những con đường mòn cheo leo giữa vách đá.
Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi đánh trống báo hiệu trong những buổi săn chung của bản làng. Mỗi khi tiếng trống vang lên giữa núi, mọi người đều biết phải tập hợp thật nhanh.
Khi nghĩa quân của Lê Lợi tiến về vùng Chi Lăng để chuẩn bị chặn quân Minh, dân bản ai cũng góp sức người, sức của.
Hoàng tình nguyện tham gia đội dân binh dẫn đường và báo hiệu cho nghĩa quân.
Cha anh trao cho con chiếc dùi trống cũ rồi nói:
— Trống không chỉ để gọi người, mà hôm nay còn để gọi vận mệnh của đất nước.
Nhờ thông thuộc địa hình và khả năng đánh trống hiệu lệnh, Hoàng được giao nhiệm vụ đứng trên một gò cao gần cửa ải, giữ chiếc trống lớn dùng để báo thời điểm quân địch lọt vào trận địa phục kích.
Nhiều ngày liền, anh cùng đồng đội âm thầm quan sát đường tiến quân của giặc. Từng bước chân, từng chuyển động của quân Minh đều được theo dõi kỹ lưỡng.
Hoàng hiểu rằng chỉ cần một hồi trống sai lúc, cả kế hoạch lớn có thể thất bại.
Một buổi sáng sương dày đặc phủ kín thung lũng, tin báo đoàn viện binh của giặc do tướng chỉ huy đang tiến vào ải.
Quân ta đã sẵn sàng mai phục giữa những triền núi và bãi lầy.
Hoàng đứng bên mặt trống lớn, tim đập mạnh theo từng bước chân ngựa vọng lại từ xa.
Khi đội hình quân Minh tiến sâu vào đúng vị trí đã định, anh siết chặt dùi trống và dồn hết sức đánh ba hồi vang dội.
“Thùng! Thùng! Thùng!”
Tiếng trống dội vào vách núi, vang xa khắp thung lũng Chi Lăng.
Ngay lập tức, quân ta từ nhiều phía đồng loạt tấn công. Ngựa giặc sa xuống bãi lầy, đội hình hỗn loạn, quân Minh rơi vào thế không thể chống đỡ.
Trận Chi Lăng 1427 vang dội đã góp phần quyết định cho thắng lợi cuối cùng của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn.
Nhưng trong lúc tiếp tục đánh trống truyền lệnh giữa mưa tên, Hoàng đã anh dũng hy sinh ngay bên chiếc trống của mình.
Nhiều năm sau, người dân vùng núi vẫn kể về chàng trai trẻ năm ấy — người đã dùng tiếng trống nhỏ góp phần làm nên chiến thắng lớn của dân tộc.
Người giữ trống ở ải Chi Lăng không chỉ đánh lên hiệu lệnh của một trận đánh, mà còn đánh thức ý chí quật cường, lòng yêu nước và khát vọng độc lập của cả một dân tộc đang đứng lên giành lại non sông.



