Người giữ trường làng (1)
Người giữ trường làng
Ở một bản nhỏ vùng cao thuộc Hà Giang, ngôi trường tiểu học nằm nép mình bên sườn núi, mái tôn đã cũ, những bức tường loang lổ theo năm tháng. Ban ngày, nơi đây rộn rã tiếng trẻ em học bài, tiếng thầy cô giảng dạy. Nhưng khi chiều xuống, cả khu vực trở nên vắng lặng, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua hàng cây và bóng tối bao trùm.
Người được giao trông coi ngôi trường ấy là ông Lử – một người dân trong bản. Ông không phải là giáo viên, cũng không có chức vụ gì, nhưng nhiều năm nay, ông tự nguyện nhận nhiệm vụ giữ gìn trường lớp. Mỗi buổi chiều, khi học sinh ra về, ông lại đến kiểm tra từng phòng học, khóa cửa cẩn thận, dọn dẹp những thứ còn sót lại.
Đêm xuống, trong khi mọi người nghỉ ngơi, ông vẫn lặng lẽ đi quanh khu trường. Có những hôm trời mưa gió, đường đất trơn trượt, ông vẫn khoác áo mưa, cầm đèn pin kiểm tra từng góc. Ông lo sợ kẻ xấu có thể lợi dụng lúc vắng vẻ để phá hoại, hoặc trẻ em nghịch ngợm có thể gặp nguy hiểm nếu vào trường ban đêm.
Một lần, trong lúc tuần tra, ông phát hiện có dấu hiệu bị cạy cửa ở một phòng học. Không chần chừ, ông lập tức báo cho chính quyền địa phương. Nhờ đó, sự việc được xử lý kịp thời, tránh được thiệt hại cho nhà trường. Nếu hôm đó ông không đi kiểm tra, có thể nhiều tài sản phục vụ việc học của các em đã bị mất.
Không chỉ giữ gìn cơ sở vật chất, ông còn coi ngôi trường như một phần cuộc sống của mình. Có hôm thấy sân trường nhiều lá rụng, ông tự tay quét dọn. Khi thấy bàn ghế hỏng, ông tìm cách sửa lại. Những việc làm ấy nhỏ bé nhưng bền bỉ theo năm tháng.
Người dân trong bản ai cũng biết đến ông, còn các thầy cô giáo coi ông như một người đồng nghiệp thầm lặng. Trẻ em trong trường thì gọi ông bằng cái tên thân thương: “ông giữ trường”. Với các em, ông không chỉ là người trông coi, mà còn là người bảo vệ một nơi gắn liền với tuổi thơ.
Khi được hỏi vì sao lại gắn bó với công việc này lâu như vậy, ông chỉ cười hiền: “Trường còn thì con chữ còn, mà con chữ còn thì bản mình mới khá lên”. Câu nói giản dị ấy chứa đựng một suy nghĩ sâu xa — rằng bảo vệ trường học cũng chính là bảo vệ tương lai.
Trong cuộc sống, không phải ai cũng làm những việc lớn lao, nhưng chính những con người như ông Lử, với sự tận tâm và trách nhiệm âm thầm, đã góp phần giữ gìn nền tảng cho sự phát triển của quê hương. Ngôi trường nhỏ giữa núi rừng không chỉ là nơi dạy học, mà còn là biểu tượng của niềm tin, được bảo vệ bởi những tấm lòng bình dị mà cao quý.


