Người giữ vườn cau
Người giữ vườn cau
Lê Văn Cường quê ở Quảng Trị. Trước khi nhập ngũ, nhà anh có một vườn cau nhỏ. Cha anh thường bảo: “Cây cau đứng thẳng thì người cũng phải sống ngay thẳng.”
Năm Cường lên đường, anh nhờ mẹ chăm giúp vườn cau.
Trong những năm chiến đấu, mỗi khi nhận được thư nhà, điều anh hỏi đầu tiên là: “Vườn cau còn không mẹ?”
Mẹ luôn trả lời: “Còn. Cây nào cũng xanh.”
Một lần, đơn vị gặp nhiệm vụ khó khăn. Cường cùng đồng đội kiên trì hoàn thành phần việc được giao, dù phải di chuyển trong điều kiện khắc nghiệt.
Sau chiến tranh, Cường trở về.
Vườn cau đã cao hơn ngày anh đi. Mẹ anh tóc bạc trắng nhưng vẫn đứng chờ trước cổng.
Cường bước vào vườn, đặt tay lên thân cây cau cũ.
Anh nói: “Con về rồi.”
Nhiều năm sau, vườn cau trở thành nơi con cháu thường tụ họp.
Cường thường nhắc các cháu: “Có những thứ phải mất rất nhiều năm mới hiểu được giá trị của hai chữ bình yên.”
Với anh, vườn cau không chỉ là ký ức gia đình mà còn là hình ảnh quê hương đã được gìn giữ qua chiến tranh.



