NGƯỜI GIỮ VƯỜN CHÈ
Một chàng trai trẻ từng phụ cha chăm sóc một vườn chè nhỏ. Anh thích nhất những buổi sáng có sương, khi cả đồi chè phủ một màu xanh mướt. Anh thường nói: “Sau này con sẽ mở một quán trà ở đây.” Cha anh cười: “Cứ chăm cây cho tốt đã.” Nhưng anh không kịp thực hiện ước mơ. Người cha tiếp tục chăm vườn chè. Nhiều năm sau, người cháu trở về và muốn học nghề. Ông dẫn cậu đi qua từng luống chè. Cậu hỏi: “Bố cháu ngày trước thích chỗ này lắm à?” Ông gật đầu. “Nó thích ngồi nhìn đồi chè mỗi sáng.” Người cháu quyết định tiếp tục chăm vườn. Sau này, cậu dựng một căn nhà nhỏ bên đồi và làm nơi mọi người có thể ngồi uống trà. Cậu đặt một chiếc ghế ở vị trí nhìn xuống toàn bộ vườn chè. Người cha già nhìn thấy thì mỉm cười. Ước mơ của người con năm xưa cuối cùng đã được thế hệ sau tiếp nối theo một cách khác. Đồi chè vẫn xanh mỗi sáng. Sương vẫn phủ trên những búp non. Một người không thể hoàn thành giấc mơ, nhưng giấc mơ ấy vẫn có thể tiếp tục nếu được người khác trân trọng.



