NGƯỜI GIỮ VƯỜN MÍA LÀM LÁ CHẮN
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng đất thuộc Long An, những cánh đồng mía xanh ngút ngàn không chỉ là nguồn sống của người dân mà còn trở thành nơi che chở cho lực lượng cách mạng.
Ông Sáu Mía là chủ một vườn mía rộng lớn. Hằng ngày, ông chăm sóc từng luống mía, tưới nước, làm cỏ như bao nông dân khác. Nhưng ít ai biết rằng, vườn mía của ông còn là “lá chắn” an toàn cho nhiều cán bộ.
Những hàng mía cao, mọc dày đã tạo thành những lối đi kín đáo bên trong. Ông Sáu bí mật mở các đường nhỏ xuyên qua ruộng, đủ để người quen biết có thể di chuyển mà không bị phát hiện.
Một lần, một tổ cán bộ bị địch truy đuổi, buộc phải chạy vào cánh đồng mía của ông.
Hiểu rõ tình hình, ông Sáu nhanh chóng ra hiệu cho họ đi theo lối đã chuẩn bị sẵn, dẫn sâu vào giữa ruộng.
Ông còn dùng lá mía phủ lại lối vào, xóa dấu vết để tránh bị phát hiện.
Chỉ ít phút sau, lính địch tràn đến.
Chúng đứng bên rìa ruộng, nhìn vào bên trong nhưng chỉ thấy những hàng mía dày đặc.
Một tên lính hỏi:
“Có ai chạy vào đây không?”
Ông Sáu vừa chặt mía, vừa trả lời:
“Ở đây mía rậm lắm, ai mà vô nổi.”
Chúng do dự một lúc rồi không dám tiến sâu, vì sợ bị phục kích.
Sau khi chúng rời đi, ông Sáu mới lặng lẽ dẫn tổ cán bộ ra theo một lối khác an toàn hơn.
Một người trong tổ nói:
“Nhờ vườn mía của bác mà tụi tôi thoát được.”
Ông cười hiền:
“Mía che được nắng, thì cũng che được người.”
Câu nói giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Trong suốt những năm chiến tranh, vườn mía của ông Sáu đã nhiều lần trở thành nơi ẩn náu, góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng tại Long An.
Sau ngày hòa bình, những ruộng mía vẫn xanh tốt như trước. Nhưng với người dân, nơi đó không chỉ là ruộng mía, mà còn là “lá chắn sống” trong thời chiến.
Câu chuyện của ông Sáu cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, ngay cả những cánh đồng bình dị cũng có thể trở thành nơi bảo vệ cách mạng.
Và từ những hàng mía xanh rì ấy, “hoa lửa” đã được che chở – âm thầm nhưng kiên cường, góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc.



