NGƯỜI GIỮA DÒNG SÔNG LỬA
NGƯỜI GIỮA DÒNG SÔNG LỬA
Dòng sông năm ấy không chỉ chảy nước, mà còn chảy máu và nước mắt. Đó là nơi giao liên duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Và người gắn bó với dòng sông ấy là chú Tư – người lính chèo đò đã ngoài bốn mươi tuổi.
Chú Tư từng có gia đình, nhưng chiến tranh đã cướp đi vợ và con chú trong một trận bom. Từ đó, chú tình nguyện làm giao liên đường sông. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết, nhưng chú chưa từng chùn bước. Chú bảo: “Còn người cần qua sông, chú còn chèo.”
Ban ngày, sông hiền hòa như chưa từng chứng kiến chiến tranh. Nhưng ban đêm, pháo sáng rực trời, đạn bay xé gió, mặt nước cuộn lên như lửa cháy. Chú Tư vẫn lặng lẽ chèo, đôi tay chai sạn giữ vững mái chèo, ánh mắt không rời bờ bên kia.
Một đêm mưa lớn, chú chở theo một tổ thương binh vượt sông. Địch phát hiện, pháo kích dữ dội. Đạn rơi sát mạn thuyền. Chú Tư bị trúng đạn, nhưng vẫn cố gắng chèo đến khi thuyền cập bờ an toàn. Khi mọi người quay lại, chú đã gục xuống, tay vẫn nắm chặt mái chèo.
Sau chiến tranh, dòng sông trở lại yên bình. Người dân dựng một bia nhỏ bên bờ, khắc tên chú Tư. Dòng sông ấy mãi chảy, mang theo ký ức về một người đã hóa thân vào thời hoa lửa, lặng lẽ mà anh hùng.



