Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người gỡ lửa trên đảo thép

Anh hùng Cao Văn Khang, sinh năm 1944, dân tộc Kinh, quê ở xã Hoằng Khánh, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 4 năm 1963.

An Giang27/04/2026Phường Đoàn Mỹ Thới (Phường Đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa trùng khơi miền Trung, nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, Đảo Cồn Cỏ từng là “tọa độ lửa” hứng chịu mưa bom bão đạn. Nơi ấy, có một người lính công binh đã biến cái chết thành sự sống, biến hiểm nguy thành bình yên – Anh hùng Cao Văn Khang. Sinh năm 1944 tại quê hương Thanh Hóa, Cao Văn Khang vốn là một học sinh giỏi, một đoàn viên năng nổ. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, anh gác lại tất cả, lên đường nhập ngũ năm 1963, mang theo lòng yêu nước và ý chí không khuất phục. Ra đảo Cồn Cỏ – nơi được ví như “mắt thần” giữa biển Đông – anh đảm nhận nhiệm vụ công binh. Công việc của anh không phải cầm súng xung phong, mà là đối mặt với những quả bom chưa nổ – những cái chết đang nằm im chờ đợi. Bom rơi xuống đảo không chỉ một lần, mà dày đặc sau mỗi trận oanh tạc. Những quả bom bi, bom nổ chậm, bom tạ… nằm rải rác khắp nơi, đe dọa từng bước chân của bộ đội. Cao Văn Khang cùng tổ công binh chỉ có ba người. Nhưng trong vòng 16 tháng, họ đã tháo gỡ 715 quả bom, trong đó có hàng chục quả bom lớn, thu về hàng tấn thuốc nổ. Mỗi lần tiếp cận một quả bom là một lần đối mặt với tử thần. Có những ngày, khi đang đào bom, máy bay địch bất ngờ quay lại. Bom mới nổ, bom cũ kích nổ dây chuyền, đất đá tung lên mù mịt. Có lúc, cái chết chỉ cách anh 10 đến 20 mét. Trong khoảnh khắc ấy, người ta có thể chùn bước. Nhưng Cao Văn Khang thì không. Anh luôn là người đi đầu.
Là người tiến đến quả bom trước tiên.
Là người ở lại sau cùng khi đồng đội đã rút xa. Ngày 7/2/1965, khi địch lần đầu sử dụng bom bi ở Quân khu 4 – loại bom hoàn toàn mới, chưa có kinh nghiệm thực tế – chính anh là người mày mò nghiên cứu, tìm cách tháo gỡ thành công. Từ đó, kinh nghiệm của anh được phổ biến rộng rãi, cứu sống biết bao đồng đội. Không chỉ vậy, anh còn trực tiếp xử lý thành công quả bom nổ chậm đầu tiên trên đảo Cồn Cỏ, mở ra hướng xử lý cho cả đơn vị. Nhưng điều làm đồng đội kính phục không chỉ là sự gan dạ, mà còn là tấm lòng của anh. Anh luôn nhường phần khó, nhận phần nguy hiểm về mình.
Luôn động viên anh em giữa những giờ phút căng thẳng nhất.
Luôn giữ cho đơn vị một niềm tin vững vàng giữa lằn ranh sinh tử. Nhờ đó, suốt thời gian chiến đấu, đơn vị của anh không có tổn thất nào do bom nổ chậm gây ra. Ngày 1/1/1967, Cao Văn Khang được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng xứng đáng cho một con người đã nhiều lần “đi qua cái chết”. Câu chuyện về anh không chỉ là câu chuyện tháo gỡ bom,
mà là câu chuyện của một con người gỡ lửa khỏi đất mẹ. Giữa đảo xa năm ấy, khi mỗi tấc đất đều có thể phát nổ,
anh đã lặng lẽ giữ bình yên bằng chính đôi tay của mình. Và chính từ những con người như thế,
Tổ quốc được đứng vững giữa bão lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người gỡ lửa trên đảo thép | Câu chuyện thời hoa lửa