Bài viết

Người Gùi Đạn Giữa Mưa Rừng

Giữa núi rừng Tây Bắc mưa lạnh, những nữ dân công hỏa tuyến ngày đêm gùi đạn, tải lương ra mặt trận Điện Biên. Họ lặng thầm góp sức cho chiến thắng bằng đôi vai nhỏ bé nhưng ý chí phi thường.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, khắp các bản làng vùng Tây Bắc đều sục sôi không khí chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ.

Trong dòng người ra tiền tuyến có cô gái dân tộc Thái tên Hoàng Thị Én.

Khi ấy cô vừa tròn 18 tuổi.

Biết bộ đội cần thêm người vận chuyển lương thực và đạn dược, Én xung phong tham gia dân công hỏa tuyến dù gia đình chỉ còn mình cô chăm sóc mẹ già.

Mỗi chuyến đi, cô gùi trên lưng hàng chục ký gạo hoặc đạn pháo vượt qua núi cao và đường rừng lầy lội.

Ban ngày tránh máy bay địch, đoàn dân công thường nghỉ dưới tán cây rậm. Đêm xuống mới tiếp tục lên đường trong mưa rét Tây Bắc.

Đôi vai nhiều người sưng tím vì đòn gánh, bàn chân phồng rộp vì đi bộ hàng chục cây số.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Có lần trên đường vào mặt trận, trời mưa lớn khiến con suối đầu nguồn dâng cao.

Nhiều người lo số đạn sẽ bị nước cuốn trôi.

Hoàng Thị Én cùng vài dân công khác liền buộc dây ngang dòng nước rồi từng người một lội qua chuyển hàng.

Nước lạnh buốt đến tê người nhưng ai cũng cố giữ chặt từng thùng đạn.

Khi chuyến hàng cuối cùng sang bờ an toàn, mọi người ngồi bệt xuống đất cười trong mưa như quên hết mệt nhọc.

Sau này, khi chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp thế giới, Hoàng Thị Én chỉ lặng lẽ nói:

— “Tôi đâu có làm gì lớn lao… chỉ mong bộ đội đủ đạn để đánh thắng.”

Nhiều năm sau hòa bình, người dân vùng Tây Bắc vẫn kể cho con cháu nghe về những cô gái dân công năm ấy:
gùi đạn giữa mưa rừng, bước qua bom đạn bằng lòng yêu nước giản dị mà kiên cường.

“Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ được làm nên nơi chiến hào… mà còn từ những bước chân thầm lặng phía sau mặt trận.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn