Khác

Người gùi hàng tiếp tế

Người gùi hàng tiếp tế

Lai Châu26/03/2026Chi đoàn bản Mù Sang (Đoàn xã Dào San)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một xã vùng cao thuộc Sơn La, nơi những dãy núi nối tiếp nhau và đường đi chỉ là những lối mòn quanh co, có một người đàn ông tên là Vàng A Chứ nổi tiếng trong bản vì công việc gùi hàng tiếp tế. Công việc ấy không có gì hào nhoáng, chỉ đơn giản là mang theo những bao gạo, thùng mì, thuốc men và nhu yếu phẩm từ dưới trung tâm xã lên các điểm chốt xa xôi nơi lực lượng làm nhiệm vụ đang đóng quân.

Mỗi chuyến đi của anh thường bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, anh đã chuẩn bị xong đồ đạc, buộc chặt từng bao hàng vào chiếc gùi sau lưng. Con đường phía trước không phải là đường bằng phẳng, mà là những đoạn dốc cao dựng đứng, có khi phải bám vào rễ cây mà leo. Mùa nắng thì bụi mù, mùa mưa thì trơn trượt, chỉ cần sơ suất là có thể trượt chân xuống vực.

Có những chuyến đi kéo dài cả ngày, thậm chí phải ngủ lại giữa rừng. Đêm xuống, anh nhóm lửa nhỏ, ăn vội nắm cơm mang theo rồi nằm nghỉ trên tấm áo mỏng. Sáng hôm sau lại tiếp tục hành trình. Đôi vai anh chai sạn vì sức nặng của gùi, đôi chân quen với những quãng đường dài, nhưng chưa bao giờ anh than vãn.

Một lần, trong lúc đang vượt qua một đoạn suối sau cơn mưa lớn, nước dâng cao và chảy xiết. Nhiều người khuyên anh nên quay lại, chờ nước rút. Nhưng nghĩ đến việc các anh ở chốt đang chờ lương thực và thuốc men, anh quyết định tìm cách vượt qua. Anh buộc chặt lại hàng hóa, dò từng bước trên đá trơn, cuối cùng cũng sang được bờ bên kia an toàn.

Khi đến nơi, nhìn thấy những gương mặt vui mừng của các chiến sĩ, anh chỉ cười hiền: “Có gì đâu, mình mang lên cho kịp thôi”. Với anh, đó chỉ là việc bình thường, nhưng với những người đang làm nhiệm vụ nơi xa, đó là nguồn sống, là sự tiếp sức kịp thời.

Nhiều năm trôi qua, anh vẫn đều đặn thực hiện công việc ấy. Không ai yêu cầu, không ai ép buộc, nhưng anh tự nguyện gắn bó. Anh hiểu rằng phía sau mỗi chuyến gùi không chỉ là hàng hóa, mà còn là trách nhiệm, là sự sẻ chia giữa người dân và lực lượng bảo vệ Tổ quốc.

Trong cuộc sống bình dị nơi núi rừng, hình ảnh người đàn ông với chiếc gùi nặng trên lưng lặng lẽ bước đi đã trở thành quen thuộc. Anh không cầm súng, không đứng nơi tuyến đầu, nhưng những bước chân của anh chính là cầu nối, góp phần giữ vững sự ổn định nơi biên cương. Đó là một sự hy sinh thầm lặng, giản dị nhưng vô cùng đáng quý.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn