Bài viết

Người gửi thư

An Giang06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng núi, giao liên không chỉ mang lương thực mà còn mang thư. Thư từ chiến trường gửi về, thư hậu phương gửi ra là sợi dây tinh thần vô giá. Anh Sáng là người gùi thư nổi tiếng nhanh và gan dạ.

Mỗi chuyến đi, anh Sáng gùi một túi thư lớn, bọc kỹ trong vải dầu. Đường núi dốc, đá trơn. Anh đi như chạy, không nghỉ. Anh nói: “Thư tới chậm là lòng người nguội.”

Một lần, anh mang thư từ chiến trường về làng. Trên đường, anh gặp địch phục kích. Chúng bắt anh, lục túi. Anh Sáng nhanh trí ném túi thư xuống vực sâu trước khi bị trói. Địch đánh anh, hỏi thư ở đâu. Anh chỉ cười: “Thư nào?”

Chúng đánh đến ngất. Nhưng nhờ anh, thư không bị lộ. Đêm đó, du kích cứu anh. Anh vừa tỉnh đã bò ra vực tìm túi thư. Túi thư mắc trên cành cây, ướt nhưng còn nguyên. Anh ôm túi thư như ôm mạng sống.

Sáng hôm sau, anh tiếp tục đi, dù người đầy thương tích. Khi về đến làng, bà con chạy ra nhận thư. Có bà mẹ nhận thư con trai, khóc òa. Có người lính nghỉ phép nhận thư vợ, cười rạng rỡ. Ai cũng cảm ơn anh Sáng.

Anh chỉ nói: “Tui chỉ đưa thư thôi.”

Nhưng mọi người hiểu, anh không chỉ đưa thư, mà đưa cả niềm tin. Trong thời hoa lửa, một lá thư có thể giúp người lính vững vàng, giúp người mẹ chờ đợi, giúp người vợ không tuyệt vọng. Và người gùi thư như anh Sáng đã hy sinh thầm lặng để giữ cho sợi dây ấy không đứt.

Sau hòa bình, anh Sáng trở về làm nông. Nhưng người làng vẫn nhớ anh như “người gùi thư”. Bởi trong chiến tranh, có những người không cầm súng, nhưng vẫn góp phần giữ vững tinh thần cả hậu phương và tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn