NGƯỜI HAY ĐỂ PHẦN ÁO KHÔ
NGƯỜI HAY ĐỂ PHẦN ÁO KHÔ
Quần áo ở chiến trường hiếm khi khô hẳn vì mưa rừng kéo dài ngày này qua ngày khác.
Mỗi khi có nắng, anh Phúc thường tranh thủ phơi áo cho cả tiểu đội.
Những chiếc áo lính bạc màu được anh lật đi lật lại để hong thật khô.
Có hôm bất ngờ trời đổ mưa, anh ôm vội số áo vào hầm rồi đưa ngay chiếc áo khô nhất cho thương binh đang sốt.
Còn mình anh lại mặc chiếc áo vẫn còn ẩm lạnh.
Đồng đội hỏi:
“Anh không lạnh sao?”
Anh cười:
“Người bệnh cần áo khô hơn.”
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang trú quân bên sườn núi.
Một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại ngoài mép rừng.
Anh Phúc lao tới kéo đồng đội xuống giao thông hào giữa màn khói bụi dày đặc.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ chiếc áo khô được sẻ chia giữa thời hoa lửa.



