NGƯỜI HAY GIỮ ĐÈN GÁC ĐÊM
NGƯỜI HAY GIỮ ĐÈN GÁC ĐÊM
Mỗi đêm đến lượt gác, anh Phúc luôn là người cầm chiếc đèn pin đi kiểm tra quanh khu trú quân.
Ánh đèn yếu ớt quét qua những thân cây già phủ đầy sương lạnh.
Có hôm pin gần cạn, ánh sáng chỉ còn leo lét nhưng anh vẫn đi hết một vòng quanh hầm trú ẩn.
Một chiến sĩ trẻ nhìn anh rồi nói: “Anh nghỉ chút đi cho đỡ mệt.”
Anh chỉ cười nhẹ: “Để mọi người ngủ yên đã.”
Ngoài xa, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng suối chảy giữa đêm tối mịt mùng.
Đơn vị hôm ấy vừa hành quân liên tục suốt gần hai ngày đêm.
Gần sáng, bom địch bất ngờ dội xuống khu rừng bên triền núi.
Anh Phúc lao xuống cứu một thương binh mắc lại giữa giao thông hào đầy đất đá.
Người lính hay giữ đèn gác đêm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



