NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN THAN HỒNG
NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN THAN HỒNG
Đêm ở chiến trường rất lạnh, nhất là sau những cơn mưa dài.
Sau khi mọi người đã ngủ, anh Bình thường lặng lẽ ngồi lại bên bếp Hoàng Cầm để giữ than không tắt hẳn.
Anh dùng que nhỏ gạt từng cục than đỏ vào giữa rồi phủ tro mỏng lên trên.
Đồng đội hỏi:
“Sao anh chưa ngủ?”
Anh cười:
“Giữ chút than sáng mai nhóm cho dễ.”
Nhờ vậy, mỗi buổi sáng cả tiểu đội luôn có nước nóng để uống và hong lại quần áo ẩm.
Có hôm thương binh sốt cao giữa đêm, anh nhóm lại bếp ngay từ đống than còn đỏ để nấu nước thuốc.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị pháo kích khi đang trú quân bên sườn núi.
Một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại ngoài mép rừng.
Anh Bình lao tới kéo đồng đội xuống giao thông hào giữa màn khói bụi dày đặc.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, những người lính cũ vẫn nhớ người đồng đội hay giữ phần than hồng giữa thời hoa lửa.



