Người Hóa Trang Trong Lòng Địch
Trong kháng chiến chống Mỹ, có những chiến sĩ biệt động hoạt động ngay trong lòng đô thị miền Nam, cải trang thành thường dân để thu thập tin tức và thực hiện nhiệm vụ. Câu chuyện kể về một chiến sĩ tình báo trẻ sống giữa lòng địch, luôn đối mặt với nguy hiểm nhưng giữ vững niềm tin và bí mật tuyệt đối.
Mà trong bóng tối ẩn đâu chiến trường.
Người đi giữa phố bình thường,
Mà mang trong mắt con đường đấu tranh.
Áo quần như kẻ qua nhanh,
Không ai biết được chân thành phía sau.
Một người giữa chốn lao xao,
Giấu bao bí mật trong màu thời gian.
Căn nhà nhỏ giữa phố tan,
Là nơi nhận lệnh âm thầm truyền đi.
Không súng, không tiếng quân thù,
Mà từng bước vẫn hiểm nguy chập chờn.
Có khi phải giữ nụ cười,
Dù trong tim đã rối bời lo toan.
Có khi phải đứng giữa màn,
Giả như người lạ vô can cuộc đời.
Tài liệu giấu dưới tay người,
Dưới trang sách, giữa nụ cười rất thường.
Chỉ cần một ánh nhìn lường,
Là bao nguy hiểm tìm đường ập ngay.
Đêm về lặng lẽ nơi đây,
Nghe xe tuần tiễu qua ngày lạnh căm.
Anh ngồi im giữa âm thầm,
Như người khách lạ giữa đầm thị dân.
Có lần suýt lộ thân mình,
Giữa trạm kiểm soát chông chênh cửa ngõ.
Nhưng anh vẫn giữ nét lo,
Bình tĩnh như thể không cho ai ngờ.
Bởi sau mỗi bước thờ ơ,
Là bao đồng đội đang chờ tin xa.
Một sai nhỏ giữa phố nhà,
Có thể đổi cả sơn hà mai sau.
Anh đi giữa phố rất lâu,
Nhưng lòng luôn hướng về màu rừng xanh.
Nơi đồng đội vẫn chiến tranh,
Còn anh giữ lấy an lành phía sau.
Không cần tên gọi anh hào,
Không cần huy chương trên bao ngực áo.
Chỉ cần đất nước mai sau,
Được nghe tiếng hát xanh màu tự do.
Ngày hòa bình đến từ đây,
Thành phố sáng lại những ngày yên vui.
Nhưng đâu đó giữa ngậm ngùi,
Có người từng sống một đời lặng im.
Tên anh không khắc sử kim,
Nhưng trong lịch sử vẫn in bóng người.
Người đi giữa chốn rối bời,
Mà mang cả một cuộc đời tự do.


