NGƯỜI HƯNG YÊN CHỞ THƯƠNG BINH QUA CÁNH ĐỒNG BOM
Giữa những cánh đồng bị bom cày xới, người dân Hưng Yên đã dùng xe cải tiến, cáng tre để chở thương binh vượt qua vùng nguy hiểm. Bà Phạm Thị Loan là một trong những người phụ nữ đã không quản hiểm nguy, đưa thương binh ra khỏi lằn ranh sinh tử.
Tôi là Phạm Thị Loan, sinh năm 1931. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ mùi máu quyện với mùi bùn non trên cánh đồng quê tôi những năm chiến tranh.
Một buổi chiều, sau trận bom, bộ đội có nhiều người bị thương. Địch vừa đánh xong, khu vực vẫn còn nguy hiểm, nhưng nếu không đưa thương binh đi ngay thì không qua khỏi đêm.
Chúng tôi dùng xe cải tiến, cáng tre, trải áo bộ đội lên làm đệm. Tôi được giao nhiệm vụ đi cùng thương binh, vừa đẩy xe vừa động viên họ.
Cánh đồng trước mặt chi chít hố bom. Có chỗ nước ngập đến đầu gối, có chỗ đất còn nóng. Mỗi bước đi là một lần nơm nớp lo sợ. Chỉ cần máy bay quay lại, tất cả sẽ nằm lại nơi này.
Một thương binh trẻ nắm tay tôi, giọng yếu lắm:
“Chị ơi, nếu em không qua được, nhờ chị nhắn với mẹ em…”
Tôi gắt khẽ:
“Không được nói gở. Em phải sống.”
Tôi đẩy xe nhanh hơn, tay run nhưng chân không dừng. Có lúc bánh xe sa xuống hố bom, chúng tôi phải nhấc cả xe lẫn người lên, mồ hôi trộn với nước mắt.
Ra được khỏi cánh đồng, đưa thương binh tới trạm quân y, tôi mới ngồi sụp xuống. Toàn thân mệt rã rời, nhưng khi nghe bác sĩ nói:
“Còn cứu được.”
tôi thấy như vừa vượt qua một trận đánh.
Nhiều năm sau, có một người tìm về làng, chống nạng. Anh nhận ra tôi, nói:
“Hôm ấy, nếu không có chị, em đã không còn.”
Tôi chỉ cười. Tôi không nghĩ mình làm việc gì lớn lao. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản: cứu được một người lính là giữ lại một phần của đất nước.



