Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người kể chuyện cũng là người lính

Nghệ An06/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về chiến tranh được viết từ tài liệu.

Có những câu chuyện được kể lại từ sách báo.

Nhưng cũng có những câu chuyện được cất lên từ chính ký ức của một người đã đi qua chiến tranh.

Ông Hoàng Thái là một người như thế.

Trong cuộc trò chuyện, ông chỉ nhắc đến bản thân bằng vài câu rất ngắn:

"Chiến tranh với Mỹ thì ông đi nhiều ở các tỉnh phía Nam, mặt trận Khe Sanh, ông đi ở đó bốn, năm năm..."

Ông không kể dài.

Không nói nhiều về những gian khổ mình đã trải qua.

Nhưng chỉ từng ấy cũng đủ để người nghe hiểu rằng, người đang kể về Hoàng Sơn không phải là người đứng ngoài cuộc.

Ông là một người lính.

Một người đã trực tiếp bước qua chiến tranh.

Có lẽ vì từng sống giữa bom đạn, ông càng hiểu giá trị của mỗi người đồng đội.

Ông hiểu mỗi lần lên đường đều có thể là lần cuối.

Ông hiểu cảm giác chờ đợi sau mỗi trận đánh.

Và ông cũng hiểu nỗi đau khi một người không còn trở về.

Chính vì vậy, khi nhắc đến Hoàng Sơn, lời kể của ông không chỉ là ký ức của một người thân.

Đó còn là sự đồng cảm của một người lính dành cho một người lính.

Theo lời kể của ông, Hoàng Sơn là người cao lớn, khỏe mạnh, được đơn vị giao mang khẩu trung liên và làm nhiệm vụ bảo vệ trận địa.

Ông không ca ngợi bằng những lời hoa mỹ.

Ông chỉ kể những điều mình nhớ.

Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm cho hình ảnh Hoàng Sơn trở nên sống động.

Người nghe có thể cảm nhận được sự kính trọng trong từng lời nói.

Đó không phải là sự kính trọng vì Hoàng Sơn đã hy sinh.

Đó là sự kính trọng dành cho một người đã sống đúng với trách nhiệm của mình.

Có một điều rất đặc biệt.

Trong suốt cuộc trò chuyện, ông Hoàng Thái gần như không nói nhiều về bản thân.

Dù ông cũng là người từng chiến đấu nhiều năm.

Dù ông cũng từng đối mặt với cái chết.

Ông chọn dành phần lớn thời gian để kể về người đã nằm lại.

Đó là phẩm chất của những người lính.

Họ thường nói ít về mình.

Nhưng luôn nhớ rất rõ về đồng đội.

Có lẽ, với ông Hoàng Thái, kể về Hoàng Sơn cũng là một cách để thực hiện lời hứa thầm lặng với những người đã không thể trở về.

Rằng họ sẽ không bị lãng quên.

Rằng sẽ luôn có người nhắc đến họ.

Không phải bằng những khẩu hiệu.

Mà bằng những ký ức chân thật nhất.

Ngày nay, nhiều người biết đến chiến tranh qua phim ảnh hoặc sách lịch sử.

Nhưng những lời kể của các cựu chiến binh lại mang một giá trị rất khác.

Đó là ký ức không thể sao chép.

Là những điều chỉ người trong cuộc mới có thể kể.

Mỗi chi tiết.

Mỗi khoảng lặng.

Mỗi lần giọng nói chùng xuống.

Đều chứa đựng những trải nghiệm mà không một tài liệu nào có thể diễn tả trọn vẹn.

Ông Hoàng Thái không tự nhận mình là nhân chứng lịch sử.

Ông chỉ kể lại những gì mình đã sống.

Chính điều đó làm cho câu chuyện về Hoàng Sơn trở nên đáng tin cậy và giàu cảm xúc.

Bởi người kể chuyện cũng là người lính.

Người hiểu chiến tranh không phải bằng những trang sách.

Mà bằng chính những năm tháng tuổi trẻ của mình.

Và cũng vì thế, mỗi lời ông kể hôm nay không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về liệt sĩ Hoàng Sơn.

Mà còn giúp chúng ta hiểu hơn về cả một thế hệ đã âm thầm cống hiến, chiến đấu và hy sinh để gìn giữ sự bình yên của Tổ quốc.

Đó là những lời kể không chỉ dành cho hiện tại.

Mà còn là ký ức quý giá cần được lưu giữ cho các thế hệ mai sau.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn