NGƯỜI KỂ CHUYỆN CUỐI CÙNG
rong số những người cùng thời, ông là người còn lại cuối cùng.
Ông nhớ tất cả.
Tên. Người. Câu chuyện.
Mỗi lần kể, ông như sống lại.
Không phải để đau.
Mà để giữ.
Ông nói:
“Đến lúc tôi không còn, chắc không ai kể nữa.”
Nhưng chính vì vậy, ông vẫn kể.
Cho đến khi không thể.
Vì có những câu chuyện…
Nếu không được kể, sẽ biến mất mãi mãi.



