Bài viết

Người kể chuyện từ kí ức

Ninh Bình31/07/2026Đoàn trường THPT Đơn Dương (Đơn Dương)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người kể chuyện từ kí ức

Mùa hè năm ấy, tôi trờ về quê ở Nam Định. Con đường làng quen thuộc vẫn vậy - yên bình, rợp bóng tre, tiếng gió xào xạc như những lời thì thầm của ký ức.

Nhưng lần này, chuyến về quê của tôi trở nên đặc biệt hơn khi tôi cùng vài người bạn ghé thăm ông Trần Quốc Lập - Một cựu chiến binh trong làng, đồng thời cũng là anh trai của bà nội. Ông từng tham gia chiến đấu trong lực lượng vũ trang thuộc Quân khu 3 – một đơn vị quân đội có lịch sử lâu đời, được thành lập từ năm 1945, giữ vai trò quan trọng trong bảo vệ vùng đồng bằng sông Hồng và đã lập nhiều chiến công trong các cuộc kháng chiến của dân tộc.

image.png

Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, ông đã bị thương trên chiến trường và hiện nay đang hưởng chính sách thương binh. Sau khi rời quân ngũ, ông trở về cuộc sống đời thường và hiện đang sinh sống tại phường Hồng Quang, tỉnh Ninh Bình. Dù đã trải qua chiến tranh và mang trên mình những vết thương, ông vẫn giữ được sự điềm đạm, giản dị và ánh mắt ấm áp của một người lính năm xưa.

Căn nhà ông ở nhỏ và giản dị. Ngay khi bước vào, tôi bị thu hút bởi những tấm bằng khen, huân chương và những bức ảnh đã ngã màu thời gian treo kín trên tường. Mỗi kỷ vật như mang trong mình một câu chuyện chưa kể, khiến lòng tôi chợt lắng lại.

Buổi trò chuyện với cựu chiến binh Trần Quốc Lập

image.png

Bức ảnh chúng tôi đứng bên ông - một con người bình dị nhưng từng đi qua chiến tranh - khiến tôi cảm nhận rõ hơn sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Ông đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Sau vài câu hỏi thăm, ông bắt đầu kể chuyện. Ban đầu giọng ông còn nhẹ nhàng, nhưng càng kế, ký ức như ùa về, kéo theo cả một thời hoa lửa.

"Bom rơi như mưa..." - ông kể, giọng trầm xuống. Không gian bỗng chốc trầm xuống. Những lời kể của ông như mở ra trước mắt tôi một thế giới hoàn toàn khác - nơi không có sự bình yên, chỉ có khói lửa và hiểm nguy. Ông kế về những ngày hành quân xuyên rừng, thiếu ăn, thiếu ngủ, luôn phải căng mình cảnh giác. Có những đêm, cả đơn vị nằm im giữa rừng, không dám phát ra tiếng động. Trên đầu là tiếng trực thăng gầm rú, ánh đèn quét qua từng tán cây như lưỡi dao vô hình rình rập sự sống.

image.png

Chiến trường với bom đạn

Hình ảnh trực thăng quần thảo trên bầu trời, lính tráng di chuyển giữa bom đạn khiến tôi hình dung rõ hơn sự khốc liệt mà ông từng trải qua. Ông dừng lại một lúc. Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng quạt quay đều. Rồi ông kể tiếp - lần này, giọng chậm và nặng hơn. Đó là một trận đánh ác liệt.

Bom nổ liên hồi. Đất đá tung lên mù mịt. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một người đồng đội của ông bị thương nặng. Máu thấm ướt áo, nhưng người lính ấy vẫn cố gắng bám lấy ông, ánh mắt đau đớn mà kiên cường. "Lúc đó... tụi tôi không nghĩ gì nữa... chỉ biết phải cứu bằng được đồng đội..." - ông nói, giọng khẽ run. Ông và những người khác thay nhau dìu người bị thương, vừa chạy vừa tránh đạn. Có lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng họ vẫn bước tiếp - không phải vì mệnh lệnh, mà vì tình đồng đội.

image.png

Hình ảnh người lính được đồng đội ôm chặt không chỉ là một khoảnh khắc chiến tranh, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của tình người giữa lằn ranh sinh tử. Nghe đến đây, cổ họng tôi nghẹn lại

Tôi chợt nhận ra: chiến tranh không phải là những dòng chữ trong sách giáo khoa, mà là nỗi đau thật sự - là máu, là nước mắt, là sự hy sinh không thể đo đếm được. Ông nhìn chúng tôi, giọng trầm xuống:

"Chiến tranh qua rồi... nhưng mất mát thì không bao giờ hết...". Theo số liệu lịch sử, hơn 1,1 triệu liệt sĩ đã ngã xuống. Nhưng sau câu chuyện của ông, con số ấy không còn vô cảm nữa. Đó là những con người - có gia đình, có ước mơ, có cả một tuổi trẻ chưa kịp sống trọn vẹn. Khi chúng tôi ra về, ánh nắng chiều phủ nhẹ lên mái nhà cũ. Tôi quay lại nhìn ông - một con người nhỏ bé nhưng mang trong mình cả một thời hoa lửa. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Hòa bình không phải tự nhiên mà có. Nó là kết tinh của máu, của nước mắt, và của cả tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường. Và tôi hiểu rằng, lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở việc nhớ về quá khứ, mà phải được thể hiện bằng cách sống xứng đáng với hiện tại - sống có trách nhiệm, có ước mơ, và không lãng phí những gì cha ông ta đã đánh đổi. Bởi vì, cách tốt nhất để tri ân quá khứ chính là làm cho tương lai trở nên xứng đáng hơn.

Tác giả bài viết: Nguyễn Phan Nhật Minh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn