Người kéo pháo
Anh Lễ thuộc đội kéo pháo. Pháo nặng, đường dốc, mỗi bước kéo là mỗi lần rướm máu. Anh nghiến răng kéo, miệng hô nhịp cho cả đội.
Có lần pháo tuột dốc, suýt lăn xuống vực. Anh Lễ lao tới chèn bánh, bị cán vào chân. Đau nhưng anh vẫn hét: “Giữ pháo!”
Nhờ anh, pháo không rơi. Trận sau, khẩu pháo ấy bắn hạ nhiều mục tiêu. Anh Lễ phải cưa chân, nhưng anh không hối tiếc. Anh nói: “Một chân đổi lấy khẩu pháo còn đánh được.”
Trong thời hoa lửa, người kéo pháo đã kéo không chỉ sắt thép, mà kéo cả chiến thắng về gần.



