Bài viết

Người kéo pháo lên dốc

An Giang17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đường dốc núi trơn, pháo nặng. Cả đội phải kéo pháo lên. Anh Thành ở cuối dây, vai căng cứng, chân trượt liên tục.

Mưa làm đất nhão, dây thừng ướt, tay ai cũng rướm máu. Có người muốn nghỉ. Anh Thành hô lớn: “Cố thêm chút nữa, lên tới đỉnh là thắng!”

Họ kéo từng mét. Khi pháo gần tuột xuống, anh Thành lao tới chèn đá, giữ bánh pháo. Nếu pháo trượt, sẽ đè chết người.

Cuối cùng pháo lên được đỉnh. Ai cũng ngã ra thở dốc. Anh Thành ngồi im, tay run, nhưng mắt sáng.

Sau hòa bình, anh Thành về quê làm ruộng. Lưng anh đau mỗi khi trời trở lạnh. Nhưng anh nói: “Đau lưng còn hơn đau lòng.”

Người kéo pháo lên dốc không chỉ kéo một khẩu pháo, mà kéo cả sức mạnh của đơn vị. Trên những con dốc ấy, tinh thần đồng đội được thử thách và chứng minh. Chiến thắng đôi khi bắt đầu từ những bước chân nặng nhọc và đôi tay đẫm máu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người kéo pháo lên dốc | Câu chuyện thời hoa lửa