Khác

NGƯỜI KÉO PHÁO VÀO, LẠI KÉO PHÁO RA

Những ngày đầu năm 1954, khi Chiến dịch Điện Biên Phủ chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định, núi rừng Tây Bắc trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Giữa đại ngàn trùng điệp, nơi đường đi chỉ là những lối mòn cheo leo, bộ đội ta bắt đầu một nhiệm vụ tưởng chừng không thể: đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi, băng rừng, áp sát tập đoàn cứ điểm của địch.

Hải Phòng31/03/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không có máy móc hiện đại, không có đường sá thuận lợi, tất cả đều dựa vào sức người. Hàng trăm, hàng nghìn chiến sĩ cùng dân công hỏa tuyến đã dùng dây chão, đòn bẩy, vai trần và ý chí thép để kéo pháo. Con đường họ đi không chỉ là đất đá, mà còn là vực sâu, dốc đứng, trơn trượt vì mưa rừng.

Ban ngày, họ ngụy trang, tránh máy bay địch. Ban đêm, từng đoàn người lặng lẽ tiến lên, tiếng hô “1…2…3… kéo!” vang vọng giữa núi rừng. Mỗi bước tiến là một lần gồng mình, mỗi mét đường là mồ hôi và cả máu.

Có những đoạn dốc dựng đứng, pháo trượt xuống, đe dọa tính mạng cả đoàn người. Có chiến sĩ đã lấy thân mình chèn bánh pháo để giữ lại. Có người ngã xuống giữa hành trình, nhưng đồng đội vẫn tiếp tục, bởi họ hiểu rằng: nhiệm vụ này không thể dừng lại.

Sau bao ngày đêm gian khổ, những khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa vào trận địa. Nhưng khi kế hoạch tác chiến thay đổi, cấp trên quyết định phải kéo pháo ra để đảm bảo chắc thắng.

Mệnh lệnh ấy khiến nhiều người sững lại. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy sinh mới đưa được pháo vào, giờ lại phải kéo ra? Nhưng không một ai than vãn. Họ hiểu rằng, trong chiến tranh, thắng lợi cuối cùng quan trọng hơn tất cả.

Và thế là hành trình lại bắt đầu – còn gian nan hơn trước. Đường cũ, dốc cũ, nhưng sức người đã hao mòn, vết thương chưa kịp lành. Những bàn tay phồng rộp, rớm máu, những đôi vai trần hằn sâu vết dây kéo. Nhưng trong ánh mắt mỗi người vẫn cháy lên một niềm tin: nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa hành trình gian khổ ấy, tấm gương của Tô Vĩnh Diện đã trở thành biểu tượng bất tử. Khi pháo bị tuột dốc, đe dọa tính mạng đồng đội, anh đã lao mình chèn bánh pháo, lấy thân mình giữ lại. Anh hy sinh, nhưng khẩu pháo được bảo vệ, nhiệm vụ được hoàn thành.

Sau khi kéo pháo ra, bộ đội ta tiếp tục chuẩn bị lại trận địa một cách bài bản, chắc chắn hơn. Và chính sự thay đổi chiến lược đúng đắn ấy đã góp phần quan trọng làm nên chiến thắng vang dội sau này.

Nhìn lại câu chuyện “kéo pháo vào, lại kéo pháo ra”, người ta không chỉ thấy gian khổ, mà còn thấy rõ tinh thần kỷ luật, ý chí kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào sự lãnh đạo. Đó là sức mạnh đã giúp quân và dân ta làm nên điều tưởng chừng không thể.

Những đôi vai năm xưa có thể đã mỏi, những bàn tay có thể đã rớm máu, nhưng chính từ những nỗ lực tưởng chừng không thể ấy, lịch sử đã được viết nên. Và đó cũng là bài học sâu sắc cho hôm nay: muốn đạt được thành công lớn, phải dám vượt qua những thử thách lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn