Người kéo xuồng trong đêm tối
Anh Sáu sống ven kênh, có chiếc xuồng nhỏ. Ban ngày anh làm ruộng, ban đêm anh kéo xuồng chở giao liên. Đường nước tối, chỉ cần sai hướng là lạc.
Anh Sáu thuộc lòng từng khúc kênh, từng bãi sậy. Mỗi lần chèo, anh không dùng đèn, chỉ nhìn sao trời và nghe tiếng nước. Có đêm địch tuần tra, anh dừng xuồng, nín thở, để xuồng trôi theo dòng.
Giao liên hỏi nhỏ: “Anh không sợ sao?”
Anh Sáu đáp: “Sợ chứ, nhưng mình không chèo thì ai chèo?”
Một lần, xuồng bị thủng vì đạn lạc. Anh Sáu lấy áo nhét vào lỗ thủng, tiếp tục chèo cho đến bờ an toàn. Xuồng cứu được tài liệu quan trọng.
Sau chiến tranh, anh Sáu vẫn chèo xuồng đưa khách qua kênh. Nhưng mỗi lần trời tối, anh lại nhớ những chuyến xuồng không tiếng động. Có những con người bình dị đã biến mái chèo thành vũ khí, biến con kênh thành con đường tiếp sức cho cách mạng.



