Người Không Chịu Cúi Đầu
Tác giả: Nhữ Vũ Khánh Linh
Có những người dùng tuổi trẻ để tìm đường cứu nước, rồi dùng những năm tháng cuối đời để tiếp tục phụng sự đất nước. Huỳnh Thúc Kháng là một người như thế.
Năm 1900, ông đỗ Giải Nguyên, đến năm 1904 đỗ Hoàng Giáp. Nhưng thay vì bước vào con đường quan trường, Huỳnh Thúc Kháng sớm tham gia phong trào Duy Tân và phong trào chống sưu thuế Trung Kỳ năm 1906–1908.
Sau phong trào chống thuế, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo từ năm 1908 đến 1921.
Ra tù, Huỳnh Thúc Kháng tiếp tục hoạt động báo chí và chính trị. Ông trở thành một trong những trí thức yêu nước có ảnh hưởng lớn trong đời sống xã hội Việt Nam đầu thế kỷ XX.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông tham gia chính quyền cách mạng. Khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp năm 1946, Huỳnh Thúc Kháng được giao giữ chức Quyền Chủ tịch nước.
Năm 1947, ông mất tại Quảng Nam trong chuyến công tác.
Cuộc đời Huỳnh Thúc Kháng trải qua những giai đoạn rất khác nhau, nhưng điểm chung vẫn là sự kiên định với lý tưởng độc lập và trách nhiệm của một trí thức trước vận mệnh đất nước.



