NGƯỜI KHÔNG CÓ TÊN
Cánh cửa mở ra. Không có tiếng kẽo kẹt. Không có sự bất ngờ. Chỉ có một người đàn ông già đứng đó—bình thản như thể ông đã biết trước rằng ngày này sẽ đến. Khải đứng chết lặng. Tim anh đập mạnh đến mức anh tưởng như có thể nghe thấy từng nhịp trong tai mình. Người đàn ông nhìn anh rất lâu. Không dò xét. Không cảnh giác. Chỉ là… nhìn. “Tôi nhớ cậu,” ông nói. Giọng trầm, chậm, và chắc. Không khí như đông lại. Minh đứng phía sau, tay vô thức siết chặt. Nam nghiêng đầu, ánh mắt sắc lại—bản năng của một người từng ở chiến trường vẫn chưa rời khỏi anh. “Ông…” Khải lên tiếng, nhưng không biết phải tiếp tục thế nào. Người đàn ông lùi lại một bước, mở rộng cánh cửa. “Vào đi.” Không ai hỏi thêm. Ba người bước vào. Căn nhà đơn sơ. Một chiếc bàn gỗ cũ. Một ấm nước. Một vài vật dụng cần thiết. Không có dấu hiệu của giàu có. Nhưng cũng không có dấu hiệu của bỏ hoang. Người đàn ông rót nước. Đặt trước mặt họ. Không ai uống. Cuối cùng, Minh lên tiếng: “Ông là người đã cứu anh ấy?” Người đàn ông không trả lời ngay. Ông nhìn Khải. “Cậu còn nhớ gì?” Khải nuốt khan. “Ông kéo tôi dậy.” “Ông bảo tôi chạy.” “Ông… không bắn tôi.” Người đàn ông gật đầu. “Đúng.” Một câu trả lời ngắn. Nhưng nặng. Nam chen vào: “Ông biết anh ấy là ai không?” Người đàn ông quay sang. “Biết.” “Vậy tại sao không giết?” Câu hỏi sắc. Không né tránh. Người đàn ông im lặng. Ông bước ra cửa. Ngồi xuống bậc thềm. Một lúc lâu, ông mới nói: “Vì tôi không muốn thêm một cái xác.” Không khí chùng xuống. “Nhưng ông là lính,” Nam nói. “Đúng.” “Lính thì phải giết. Người đàn ông nhìn Nam. “Cậu nghĩ vậy à?” Nam không đáp. Ông quay lại phía rừng. “Ngày đó… tôi cũng nghĩ vậy.” “Cho đến khi…” Ông dừng lại. “…con trai tôi chết.” Minh nhìn lên. Khải khựng lại. Nam quay mặt đi. “Nó bằng tuổi cậu,” ông nói với Khải. “Mới nhập ngũ.” “Chưa từng giết ai.” “Nhưng vẫn chết.” Giọng ông không run. Nhưng có gì đó… vỡ bên trong. “Tôi tìm thấy nó… nằm trong rừng.” “Không ai bên cạnh.” “Không ai gọi tên nó.” Khải cúi đầu.“Sau đó… tôi gặp cậu.” Người đàn ông nhìn anh. “Cậu cũng nằm như vậy.” “Một mình.” Một khoảng lặng dài. “Tôi không biết cậu là ai.” “Không cần biết.” “Tôi chỉ thấy… nếu tôi bỏ đi…”
“Thì tôi sẽ giết thêm một đứa con của ai đó.” Không còn chiến tuyến. Không còn đúng – sai. Chỉ còn con người. Khải quỳ xuống. Không phải vì nghĩa vụ. Mà vì anh không biết phải đứng thế nào nữa. “Con… nợ ông một mạng.” Người đàn ông lắc đầu. “Không.” “Cậu không nợ tôi.” “Cậu nợ chính cuộc đời của cậu.” Minh nhìn cảnh đó. Một điều gì đó trong anh thay đổi. Bao năm qua, anh nghĩ chiến tranh là những gì đã xảy ra giữa hai bên. Nhưng giờ anh hiểu… Chiến tranh còn là những gì xảy ra bên trong con người. Nam vẫn đứng im. Anh là người khó chấp



