NGƯỜI KHÔNG TÊN TRONG DANH SÁCH
Sau một trận đánh lớn, đơn vị lập danh sách.
Người còn.
Người mất.
Từng cái tên được đọc lên.
Có người đáp.
Có người không.
Đến cuối danh sách.
Một chiến sĩ đứng lên:
– “Còn một người.”
Chỉ huy hỏi:
– “Ai?”
Anh ngập ngừng:
– “Em… không biết tên.”
Mọi người im lặng.
Đó là một người mới đến.
Chưa kịp quen.
Chưa kịp gọi tên.
Chỉ biết anh đã chiến đấu.
Và… không còn nữa.
Danh sách không thể ghi.
Không tên.
Không quê.
Không ai thân.
Nhưng không ai quên.
Cuối cùng, chỉ huy nói:
– “Ghi… ‘một đồng đội’.”
Một dòng rất ngắn.
Nhưng phía sau nó…
là cả một cuộc đời chưa kịp được gọi tên.



