NGƯỜI KHÔNG TỒN TẠI
Trong danh sách đơn vị…
không có tên anh.
Nhưng mọi người đều nhớ anh.
Người luôn đi đầu.
Người luôn cười.
Người đã hy sinh trong trận đó.
Sau chiến tranh, họ tìm hồ sơ.
Không có.
Không ai xác nhận được anh từng ở đó.
Một người nói:
– “Có thể nhầm.”
Nhưng tất cả đều nhớ rõ.
Tên.
Khuôn mặt.
Giọng nói.
Một người cũ thì thầm:
– “Hay là… chúng ta cần có một người như vậy… nên đã tự tạo ra?”
Không ai trả lời.
Nhưng từ đó…
họ không dám nhắc lại anh nữa.
Vì nếu anh không tồn tại…
thì những ký ức đẹp nhất của họ…
cũng có thể là giả.



