NGƯỜI KIẾN TRÚC SƯ CỦA ĐÒN ĐIỂM HUYỆT TÂY NGUYÊN

NGƯỜI KIẾN TRÚC SƯ CỦA ĐÒN ĐIỂM HUYỆT TÂY NGUYÊN
Thượng tướng, Giáo sư Hoàng Minh Thảo – vị tướng của tài thao lược và tầm nhìn chiến lược
Mùa xuân năm 1975, giữa đại ngàn Tây Nguyên, một quyết định quân sự mang tầm chiến lược đã làm rung chuyển toàn bộ thế trận chiến trường miền Nam. Đó là quyết định lựa chọn Buôn Ma Thuột làm mục tiêu yếu yếu của Chiến dịch Tây Nguyên – một đòn đánh bất ngờ, táo bạo và nguy hiểm, tạo nên bước móng quan trọng đưa ra cuộc chiến tranh chống Mỹ, nước tiến tiến tới thắng lợi hoàn toàn. Đứng trên kim cương Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên, Thượng tướng, Giáo sư Hoàng Minh Thảo đã cùng tập thể Bộ Tư lệnh chiến dịch thể hiện tài năng chỉ huy, nghệ thuật quân sự và bản lĩnh của một vị tướng đã tôi luyện qua nhiều chiến trường. Trong lịch sử quân sự Việt Nam hiện đại, tên tuổi của Thượng tướng gắn liền với một tư duy đặc biệt: nhìn thấy điểm quyết định giữa một thế trận phức tạp, biết tạo thế, tạo lực và chớp thời cơ để biến một đòn tiến thành bước chiến lược.
Sinh ra trên quê hương Hưng Yên giàu truyền thống yêu nước, Thượng tướng sớm đến với cách mạng và trưởng thành trong những năm tháng đất nước trước những thử thách sinh tử. Con đường binh nghiệp đưa ra tướng qua nhiều chiến trường, nhiều cương và nhiều trận đánh lớn. Từ thực tiễn chiến đấu, người chiến sĩ từng bước trưởng thành thành một bộ chỉ có kinh nghiệm phong phú giàu có, rồi trở thành một vị tướng có tư duy quân sự sắc sảo. Điều đặc biệt ở Thượng tướng là sự kết hợp giữa các lĩnh vực của người trực tiếp qua chiến tranh với tư duy của một nhà quân sự luôn biết nhìn cuộc chiến ở tầm chiến lược. Với Thượng tướng, chiến thắng không được quyết định bởi lòng dũng cảm của người lính nơi trận địa, mà còn bằng khả năng lựa chọn đúng hướng tiến công, đúng mục tiêu và đúng thời điểm.
Tây Nguyên trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, nghiên cứu nước là một địa bàn có ý nghĩa chiến lược đặc biệt quan trọng. Ai làm chủ Tây Nguyên sẽ có điều kiện tạo ra thế uy hiếp xuống đồng bằng ven biển miền Trung, đồng thời cắt cắt và làm đảo lộn hệ thống phòng thủ của đối phương. Nhưng Tây Nguyên rộng lớn, địa hình hiểm trở, đối phương cũng xây dựng một hệ thống phòng thủ tương đối. Vấn đề đặt ra phải được tìm thấy ở một nơi mà khi chiến đấu, cả thế trận sẽ là tác phẩm mạnh nhất. Và trong quá trình nghiên cứu chiến trường, Thượng tướng đã nhìn thấy Buôn Ma Thuột .
Năm 1973, khi nghiên cứu phương án tác chiến trên chiến trường Tây Nguyên, Thượng tướng đã đề xuất sản phẩm Buôn Ma Thuột làm hướng tiến công chủ yếu. Đây không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên. Buôn Ma Thuột là một vị trí quan trọng nhưng lại có những hạn chế trong việc bố trí năng lượng. Nếu có nơi ở đây, ta không chỉ giành được một địa bàn chiến lược mà còn có thể tạo ra một biến thể đột biến trong toàn bộ thế giới Tây Nguyên. Từ một thị xã giữa đại ngàn, đòn bẩy công có thể phát triển thành một thế tiến công rộng lớn hơn, làm đối phương khao khát trong việc đối phó và mở ra những thời cơ mới cho chiến trường miền Nam.
Đó chính là tư duy của một nhà quân sự biết tìm “điểm huyệt” của đối phương. Một chiến dịch lớn không thể chỉ dựa vào sức mạnh trực tiếp. Điều quan trọng là phải biết đối phương mạnh ở đâu, yếu ở đâu, đâu là nơi cần tránh và đâu là nơi cần tập trung sức mạnh để tạo ra sự đột phá. Thượng tướng đã nhìn thấy điều ấy ở Buôn Ma Thuột. Từ một lựa chọn trên bản đồ, ý tưởng tăng dần được chuyển hóa thành một kế hoạch chiến lược có mô hình chiến lược.
Đầu năm 1975, Thượng tướng được giao trọng trách Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên. Trên kim cương đó, người Tư lệnh cùng Bộ Tư lệnh chiến dịch bắt đầu biến ý tưởng “đòn điểm huyệt” thành hiện thực. Muốn đánh vào Buôn Ma Thuột, trước hết phải làm cho đối phương không mong được hướng dẫn tiến công chủ yếu. Các hoạt động nghi binh được phát triển ở nhiều hướng, đưa ra đối thoại tiếp tục dự đoán rằng Pleiku và Kon Tum mới là những nơi có khả năng được tiến công lớn. Trong khi ý kiến của đối phương được phân tán, sức mạnh của ta bí mật tập trung về hướng Buôn Ma Thuột.
Đây chính là một trong những đặc sắc tinh tế nhất trong nghệ thuật chỉ huy của Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên : trước khi tung ra đòn đánh quyết định, phải tạo ra một thiết bị đối phương thế trận cuối cùng. Các tuyến giao thông quan trọng được chia cắt, các chiến lược định hướng được tổ chức nghi binh, năng lượng được bí mật cơ động và bố trí phù hợp. Từng bước, thế trận được rút chặt mà đối phương vẫn chưa nhận ra đâu mới là hướng tiến công chủ yếu. Để rồi khi đòn đánh thực sự bắt đầu, sự bất ngờ đã trở thành một trong những yếu tố quan trọng tạo nên thắng lợi.
Sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975, trận tiến công Buôn Ma Thuột bắt đầu. Quân ta đồng loạt tiến công vào các mục tiêu rồi sẽ kết thúc. Cuộc chiến diễn ra đã quyết định, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, thế phòng thủ của đối phương tại Buôn Ma Thuột nhanh chóng bị phá vỡ. Ngày 11 tháng 3, thị trường Buôn Ma Thuột được giải phóng. Anh ta không chỉ định nghĩa việc giải phóng một bàn phím. Quan trọng hơn, nó tạo ra một chấn động lớn đối với toàn bộ hệ thống phòng thủ của phương Tây ở Tây Nguyên.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thắng lợi tại Buôn Ma Thuột đã chứng minh sự đúng đắn của lựa chọn chiến lược. Đối phương rơi vào trạng thái động, yếu đuối trước một thế trận mà họ không thể mong đợi được. Khi những lực lượng chủ yếu bị đảo lộn, các tuyến đường bị chia cắt và khả năng ứng cứu gặp khó khăn, thế phòng thủ ở Tây Nguyên nhanh chóng tan rã. Kon Tum, Pleiku một lần được giải phóng. Từ một đòn đánh vào điểm sau đó, chiến dịch đã được tạo ra, khiến thế trận thủ chiến lược trên toàn cầu được hoàn thành nhanh chóng.
Nhưng tài năng của một vị tướng không thể hiện rõ ở vị trí việc làm được lựa chọn đúng mục tiêu. Điều quan trọng hơn là biết làm gì sau khi đạt được mục tiêu . Trước cuộc chạy đua của phương tiện, Bộ lệnh chiến dịch nhanh chóng xác định tình hình và tổ chức truy cập nhanh, không để phương tiện có thời gian củng cố năng lượng hoặc hình thành thế thủ thủ mới. Thời cơ chiến thắng bắt kịp thời, tạo ra lợi ích ở Tây Nguyên ngày càng được mở rộng. Từ đây, địa chỉ chiến trường miền Nam thay đổi với tốc độ rất nhanh.
Chiến dịch Tây Nguyên thắng lợi đã tạo ra một bước đặc biệt quan trọng. Thế và lực trên chiến trường thay đổi căn bản, tạo điều kiện để Bộ Chính trị và Quân sử dụng đưa ra những quyết định chiến lược tiếp theo, tiến tới cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975. Chỉ hơn một tháng sau thắng lợi ở Tây Nguyên, chiến dịch Huế – Đà Nẵng giành thắng lợi, rồi Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử diễn ra và kết thúc bằng cách giành lợi ích ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Nhìn lại quá trình đó, càng thấy rõ giá trị của một quyết định như chỉ là lựa chọn một địa danh trên bản đồ. Buôn Ma Thuột không chỉ là mục tiêu quân sự; nơi đây đã trở thành điểm mở đầu cho sự cố của một thế trận. Và trong quá trình hình thành, tổ chức, chỉ huy chiến dịch, dấu ấn của Thượng tướng là dấu ấn của một nhà quân sự biết nhìn xa, biết tạo thế và đặc biệt nhạy cảm trong công việc phát hiện thời cơ.
Tuy nhiên, sẽ không đầy đủ nếu chỉ nhìn lợi Tây Nguyên qua tài năng của một cá nhân. Đằng sau mỗi quyết định của người huy động là trí tuệ tập thể của Đảng, Quân Vũ Trung, Bộ Tổng Tư lệnh và Bộ Tư lệnh chiến dịch; là sức mạnh của vạn cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu trên chiến trường; là sự đóng góp thầm lặng của nhân dân các dân tộc Tây Nguyên. Một vị tướng có thể nhìn thấy hướng đi, nhưng để biến quyết tâm thành thắng cần có sức mạnh của cả một đội quân, cả một hậu phương và cả một dân tộc. Chính trong sức mạnh, tài năng của người chỉ huy càng được phát huy và trở thành thành viên của lợi ích chung.
Sau ngày đất nước nhất, Thượng tướng không rời xa sự nghiệp quân sự. Nếu chiến trường từng là nơi để Thượng tướng trực tiếp thử thách những tư duy chiến lược thì chiến đường và công trình nghiên cứu quân sự trở thành một mặt trận khác để tiếp tục cống hiến. Thượng tướng từng đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng trong Quân đội nhân dân Việt Nam, trong đó có công đào tạo cán bộ và nghiên cứu khoa học quân sự. Với kinh nghiệm đúc kết từ thực tiễn chiến trường, Thượng tướng tiếp tục tư vấn xây dựng và phát triển tư vấn duy quân sự, đào tạo những thế hệ cán bộ kế hoạch cận kề cho quân đội.
By thế, nói đến Thượng tướng, Giáo sư Hoàng Minh Thảo không thể chỉ nói đến một vị tư lệnh của một chiến dịch. Đó là một vị tướng trưởng thành từ thực chiến chiến đấu, một nhà quân sự có khả năng kết hợp giữa kinh nghiệm trận mạc và tư lý luận, giữa sự mong đợi của người chỉ huy và sự cẩn thận của một nhà nghiên cứu. Di sản mà Thượng tướng để lại không chỉ nằm ở những chiến thắng trên chiến trường mà còn nằm trong những bài học về nghệ thuật quân sự được truyền lại cho các thế hệ sau.
Có lẽ điều đáng nhớ nhất về Thượng tướng chính là khả năng nhìn thấy điều quyết định giữa vô vàn yếu tố của chiến trường . Khi người khác nhìn thấy một Tây Nguyên rộng lớn, lệnh Tư lệnh nhìn thấy Buôn Ma Thuột. Khi phản biện ý tưởng rằng họ có thể giữ thế phòng thủ, người chỉ huy đã tìm ra điểm yếu để tạo nên đột phá. Khi cơ sở xuất hiện, Thượng tướng cùng tập thể Bộ Tư lệnh không để nó trôi qua. Chính từ những đơn vị lựa chọn đó, một chiến dịch đã trở thành bước và một bước đi gợi ý phần đưa lịch sử tiến nhanh đến ngày đất nước nhất.
Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa Xuân 1975. Buôn Ma Thuột hôm nay đã che chở mình mạo hiểm của một thành phố hiện đại giữa đại ngàn. Những con đường từng ở dấu chân người lính nay đã trở thành những tuyến phố đông đúc. Những vùng đất từng trải qua chiến tranh đang từng ngày hồi sinh. Nhưng phía sau sự yên bình vẫn là ký ức về một thời hỏa hoạn, nơi biết bao người đã chiến đấu và hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.
Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện về Thượng tướng không chỉ là câu chuyện về một vị tướng tài ba của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đó còn là bài học về trí tuệ, bản lĩnh, trách nhiệm và tầm nhìn . Nếu thế hệ cha anh đã dùng trí tuệ và lòng dũng cảm để tìm ra con đường giành độc lập thì thế hệ hôm nay phải biết dùng tri thức, khát vọng và trách nhiệm để xây dựng một Việt Nam mạnh mẽ trong thời đại mới. Bảo vệ Tổ quốc hôm nay không chỉ là nhiệm vụ của người cầm súng nơi biên cương mà còn là trách nhiệm của mỗi người trong học tập, lao động, sáng tạo và giữ những giá trị thiêng liêng của dân tộc.
Thượng tướng, Giáo sư Hoàng Minh Thảo đã đi qua một thời đại mà mỗi người chỉ huy có thể quyết định liên quan đến vận mệnh của cả một chiến trường. Từ những năm tháng đau khổ của chiến tranh đến những đóng góp trong công tác nghiên cứu và đào tạo quân sự, cuộc đời Thượng tướng là hành trình của một người lính luôn đặt vận mệnh đất nước lên trên hết.
Và giữa những trang sử hào hùng mùa Xuân năm 1975, hình ảnh Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên vẫn hiện lên với một dấu ấn đặc biệt: một vị tướng biết nhìn xa hơn trận chiến trước mắt, biết tìm ra điểm quyết định của thế trận và biết biến thể cơ thành sức mạnh chiến lược.
Buôn Ma Thuột năm ấy đã trở thành “đòn điểm huyệt” làm rung chuyển Tây Nguyên.
Phía sau chiến đấu là trí tuệ của một tập thể, sức mạnh của cả dân tộc và dấu ấn của một vị tướng tài ba.
Thượng tướng Hoàng Minh Thảo – một đời bình nghiệp, một tầm nhìn chiến lược, một dấu son không thể phai mờ trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.


