Người lái đò cảm tử trên dòng sông Ba Lòng - Câu chuyện thời hoa lửa
Ông Đỗ Quốc Phong là một người con Hà Nội hào hoa đã gác lại giấc mơ giảng đường sư phạm để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong K53, dấn thân vào chiến trường Trị Thiên - Huế khốc liệt.
Ông Đỗ Quốc Phong là một người con Hà Nội hào hoa đã gác lại giấc mơ giảng đường sư
phạm để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong K53, dấn thân vào chiến trường Trị
Thiên - Huế khốc liệt. Biến đau thương thành hành động sau khi chứng kiến tội ác quân
thù, ông xung phong làm người lái đò cảm tử trên dòng sông Ba Lòng, một nút giao thông
huyết mạch đầy rẫy đá ngầm và bom đạn. Suốt nhiều năm ròng rã, ông cùng đồng đội tự
tay đóng đò lớn, kiên cường chèo chống đưa hàng vạn cán bộ, chiến sĩ và thương binh vượt
sông an toàn dưới sự kiểm soát gắt gao của máy bay B52. Những kỷ niệm về tình đồng đội,
sự hy sinh mất mát và lần đưa nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu qua sông đã trở thành
hành trang tinh thần vô giá, giúp ông đạt danh hiệu "Dũng sĩ quyết thắng". Sau chiến
tranh, người lính già ấy vẫn miệt mài cống hiến cho công tác Hội Cựu thanh niên xung
phong thành phố Hà Nội, giữ vững lý tưởng sống cao đẹp để tri ân những người đồng đội
đã nằm lại chiến trường. Cuộc đời ông chính là biểu tượng rực rỡ của thế hệ "xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước", một bông hoa lửa kiên cường nở giữa thời chiến để mang lại
hòa bình cho hôm na
Trong căn nhà nhỏ yên bình giữa lòng Hà Nội, ông Đỗ Quốc Phong, nguyên Chủ tịch Hội
Cựu thanh niên xung phong TP.Hà Nội, chậm rãi lật giở từng trang ký ức. Mái tóc đã bạc màu
thời gian, nhưng khi nhắc về những năm tháng tuổi 20, đôi mắt ông vẫn rực lên ngọn lửa của
một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đó là câu chuyện về chàng thư sinh Hà thành xếp
bút nghiên lên đường, trở thành người lái đò cảm tử trên dòng sông Ba Lòng huyền thoại. Từ
giảng đường đến chiến trường Năm 1965, chàng thanh niên Đỗ Quốc Phong tốt nghiệp cấp 3
tại Trường Ứng Hòa (Vân Đình, Hà Tây cũ; nay là Hà Nội). Thời ấy, tốt nghiệp phổ thông là
cả một gia tài tri thức, cánh cửa Đại học Sư phạm đang rộng mở chào đón nhưng giữa lúc
tiếng súng vọng về từ miền Nam ruột thịt, tiếng gọi của non sông đã thôi thúc những chàng
trai mười tám, đôi mươi gác lại giấc mơ đèn sách. Ngày 13.7.1965, Đỗ Quốc Phong tham gia
Đội thanh niên xung phong (TNXP) K53, đơn vị đặc biệt và duy nhất của Đoàn thanh niên
được cử vào chiến trường miền Nam. Ông mang theo hành trang là nhiệt huyết của tuổi trẻ và
tâm hồn lãng mạn của người trai Hà Nội. "Lúc đầu đi thì cũng chưa căm thù giặc sâu sắc đâu,
chỉ biết yêu nước, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng thì đi thôi", ông Phong nhớ lại. Đơn vị của
ông được huấn luyện tại Trường Đoàn (Cầu Giấy, Hà Nội). Bước ngoặt thực sự khiến ý chí
của ông "hóa thép" là khi đặt chân đến Hà Tĩnh. Tại đây, ông tận mắt chứng kiến cảnh máy
bay đối phương ném bom vào một trường mẫu giáo. Hình ảnh những đứa trẻ vô tội ngã
xuống, máu nhuộm đỏ trang sách và sân trường đã thổi bùng lên ngọn lửa căm hờn tột độ.
"Tự nhiên mình nghĩ, trẻ con thế này mà nó cũng giết. Lúc ấy lòng căm thù mới thực sự trỗi
dậy, biến thành quyết tâm sắt đá: phải đi, phải chiến đấu để bảo vệ đồng bào mình", ông
Phong xúc động kể. Những đêm không ngủ trên dòng Ba Lòng. Sau hành trình dài vào Đò
Lèn (Thanh Hóa) rồi hành quân bộ dọc theo dải đất miền Trung, đơn vị của ông Phong đóng
tại phân khu Trị Thiên-Huế. Tại đây, ông xung phong làm trinh sát và bảo vệ hành lang giao
thông tại khu vực đường 9. Nhiệm vụ đặc biệt và sâu đậm nhất trong cuộc đời quân ngũ của
ông chính là thời gian lái đò trên sông Ba Lòng - dòng thượng nguồn của sông Thạch Hãn,
tỉnh Quảng Trị.



