Người lái đò trên dòng sông Thạch Hãn
Trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972, tôi là người chèo đò đưa đón các đơn vị bộ đội vượt sông Thạch Hãn vào tiếp viện. Dòng sông khi ấy không còn xanh trong mà đỏ ngầu màu máu và phù sa, mỗi mét nước đều là một bãi mìn của bom pháo địch ném xuống. Tôi chèo đò trong đêm, lấy bóng tối làm bình phong để tránh sự quan sát của các loại kính hồng ngoại và pháo sáng rực trời của đối phương. Mỗi chuyến đò chở đầy những gương mặt trẻ thơ, những người lính vừa mới rời ghế nhà trường để dấn thân vào nơi ác liệt nhất của cuộc chiến. Có những lần đạn pháo nổ gần làm con đò chao đảo, tôi phải gồng mình giữ mái chèo để không bị dòng nước xiết cuốn trôi vào vùng nguy hiểm. Tôi đã chứng kiến nhiều người đồng đội ngã xuống ngay trên mạn đò, hơi thở cuối cùng của họ vẫn gửi gắm niềm tin vào ngày độc lập của Tổ quốc. Sông Thạch Hãn trở thành nơi gửi gắm tuổi thanh xuân của hàng ngàn người lính giải phóng, họ nằm lại dưới đáy sông sâu để giữ vững tấc đất quê hương. Mỗi lần chèo đò qua đây, tôi lại thấy lòng mình trĩu nặng, thầm thì gọi tên những người bạn đã không bao giờ trở về sau mùa hè đỏ lửa ấy. Dòng sông hôm nay lặng lẽ chảy, nhưng trong tôi, tiếng sóng vẫn vỗ về những ký ức không bao giờ phai mờ về một thời oanh liệt.



