Bài viết

NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN THỜI GIAN

Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những vị tướng lĩnh cầm quân tài ba, còn có biết bao những con người thầm lặng đã hiến dâng cả tuổi trẻ và xương máu cho độc lập tự do. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu cho tinh thần kiên trung ấy là ông Nguyễn Văn Thành, một cựu chiến binh và cũng là thương binh đã từng trực tiếp tham gia vào những cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

An Giang24/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN THỜI GIAN

Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những vị tướng lĩnh cầm quân tài ba, còn có biết bao những con người thầm lặng đã hiến dâng cả tuổi trẻ và xương máu cho độc lập tự do. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu cho tinh thần kiên trung ấy là ông Nguyễn Văn Thành, một cựu chiến binh và cũng là thương binh đã từng trực tiếp tham gia vào những cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

Cuộc đời của ông Thành là một hành trình dài gắn liền với những mốc son chói lọi. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, ngay từ khi còn là một thanh niên trẻ tuổi, ông đã hăng hái lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Đơn vị của ông khi ấy có nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, người chiến sĩ trẻ ấy cùng đồng đội đã không quản ngại hiểm nguy, đêm ngày bám trụ mặt đường để đảm bảo thông suốt cho những đoàn xe ra tiền tuyến.

Một kỷ niệm khắc sâu vào tâm trí những người chứng kiến sự việc năm đó là trận đánh ác liệt tại một trọng điểm giao thông. Khi quân địch dội bom dữ dội hòng cắt đứt đường tiến quân của ta, ông Thành đã bị một mảnh pháo găm sâu vào chân phải. Dù vết thương ra máu rất nhiều và vô cùng đau đớn, ông vẫn kiên quyết không rời vị trí, tay vẫn bám chặt khẩu súng, mắt không rời mục tiêu để yểm trợ cho đơn vị vận chuyển thương binh ra vùng an toàn. Tinh thần "thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước" đã được ông thể hiện bằng chính xương máu của mình. Vết thương ấy sau này đã khiến ông trở thành một thương binh, nhưng mỗi khi trái gió trở trời, vết sẹo năm xưa lại như một lời nhắc nhở về một thời hoa lửa oanh liệt.

Hòa bình lập lại, người cựu chiến binh ấy trở về quê hương với hành trang là những tấm Huân chương, Huy chương cao quý và một cơ thể không còn nguyên vẹn. Thế nhưng, tinh thần của "người có công với cách mạng" không cho phép ông nghỉ ngơi. Ông tích cực tham gia vào các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương, trở thành người truyền lửa cho thế hệ trẻ. Trong những buổi kể chuyện lịch sử tại trường học, bằng giọng nói trầm ấm và đầy sức thuyết phục, ông đã tái hiện lại hình ảnh của những "Ba Má phong trào" từng nuôi giấu cán bộ, những cô gái thanh niên xung phong san lấp hố bom dưới ánh trăng.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Thành không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là một phần di sản của dân tộc. Những nhân chứng lịch sử như ông chính là chiếc cầu nối bền bỉ giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình. Sự hiện diện của những người thương binh, bệnh binh và những người có công với cách mạng trong đời sống hôm nay là lời nhắc nhở sâu sắc nhất về cái giá của tự do.

Dù thời gian có phủ bụi lên vạn vật, nhưng sự hy sinh và cống hiến của những nhân chứng lịch sử ấy vẫn sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, soi đường cho thế hệ hôm nay và mai sau bước tiếp trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn