NGƯỜI LÁI XE 2.050 CHUYẾN – HUYỀN THOẠI TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
rong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Nguyễn Viết Sinh là một trong những người lái xe tiêu biểu của Bộ đội Trường Sơn. Hàng nghìn lần ông đưa xe vượt qua những cung đường hiểm trở, bom đạn và sự truy kích của máy bay địch để vận chuyển vũ khí, lương thực và bộ đội vào chiến trường. Đặc biệt, ông đã thực hiện 2.050 chuyến xe, vận chuyển hàng nghìn tấn hàng hóa, góp phần bảo đảm cho các chiến trường miền Nam. Thành tích ấy đã trở thành một biểu tượng về lòng dũng cảm, ý chí bền bỉ của những người lính lái xe Trường Sơn.

Những năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tuyến đường Trường Sơn trở thành mạch máu nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.

Trên tuyến đường ấy, những người lính lái xe phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy.
Đường rừng quanh co, dốc cao, vực sâu, Mưa rừng làm đường lầy lội, Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nhưng hàng hóa và bộ đội vẫn phải được đưa vào chiến trường.
Trong đội ngũ những người lính ấy có Nguyễn Viết Sinh.
Khi mới bước vào nghề lái xe, ông hiểu rằng mỗi chuyến xe trên Trường Sơn đều có thể là một chuyến đi không trở lại.Nhưng ông và đồng đội không được phép chùn bước.
Những chuyến xe giữa mưa bom
Xe xuất phát thường vào ban đêm.
Đèn xe được che kín để tránh máy bay địch phát hiện.
Trước mặt là con đường tối om.
Hai bên là núi rừng.
Phía trên có thể là máy bay địch đang rình rập.
Người lái xe chỉ có thể dựa vào ánh sáng rất hạn chế và kinh nghiệm của mình để điều khiển chiếc xe vượt qua từng đoạn đường.
Có những đoạn đường vừa được công binh sửa xong thì bom lại đánh trúng.
Hố bom xuất hiện ngay giữa mặt đường.
Xe phải dừng lại.
Bộ đội công binh và thanh niên xung phong lập tức lao ra san lấp.
Chỉ ít phút sau, đoàn xe lại tiếp tục hành quân.
Nguyễn Viết Sinh từng nhiều lần lái xe qua những cung đường bị đánh phá dữ dội.
Có những chuyến xe bị trúng bom.
Có đồng đội hy sinh ngay bên cạnh.
Nhưng những người còn lại vẫn tiếp tục đưa hàng đến nơi quy định.
Bởi phía trước là chiến trường đang chờ.

2.050 chuyến xe
Điều làm nên tên tuổi của Nguyễn Viết Sinh là con số 2.050 chuyến xe trên tuyến Trường Sơn.
Mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với tử thần.
Mỗi chuyến xe đưa được hàng đến nơi là thêm một phần đóng góp cho tiền tuyến.
Có những thời điểm ông phải lái xe liên tục trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Ăn uống vội vàng.
Ngủ tranh thủ.
Xe hỏng thì tự sửa.
Đường bị bom phá thì chờ công binh khắc phục.
Có khi phải vượt qua những đoạn đường mà chỉ cần một chút sơ suất là xe có thể lao xuống vực.
Nhưng bằng bản lĩnh và kinh nghiệm, người chiến sĩ lái xe vẫn giữ chắc tay lái.
Đối với ông, chiếc xe không đơn thuần là phương tiện vận tải.
Đó là "vũ khí" đưa sức mạnh từ hậu phương ra tiền tuyến.
Không chỉ là người lái xe
Người lính Trường Sơn không chỉ biết lái xe.
Khi xe bị bom đánh hỏng, họ phải tự sửa chữa.
Khi đường bị phá, họ cùng công binh san lấp.
Khi đồng đội bị thương, họ tìm cách đưa về tuyến sau.
Khi hàng hóa bị đổ, họ lại cùng nhau thu gom, bảo quản.
Vì vậy, mỗi chuyến xe thành công là kết quả của cả một tập thể.
Nguyễn Viết Sinh luôn nhắc đến đồng đội khi nói về thành tích của mình.
Ông cho rằng 2.050 chuyến xe không phải là thành tích của riêng một người, mà là kết quả của cả một thế hệ Bộ đội Trường Sơn đã sống, chiến đấu và hy sinh trên tuyến đường huyền thoại.
Sau chiến tranh
Khi chiến tranh kết thúc, những người lính Trường Sơn trở về với cuộc sống đời thường.
Những chiếc xe từng vượt qua bom đạn nằm lại trong ký ức.
Những cung đường năm xưa dần trở thành đường giao thông phục vụ cuộc sống.
Nhưng với Nguyễn Viết Sinh, ký ức về những năm tháng Trường Sơn không bao giờ phai.
Mỗi khi nhắc lại, ông vẫn nhớ đến những đồng đội đã không trở về.
Những người đã nằm lại giữa đại ngàn.
Những người đã hy sinh để những chuyến xe tiếp tục lăn bánh.
Và ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ:
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



