Người lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại
Từ năm 1966, cô gái trẻ quê Nghệ An đã tình nguyện lên đường làm thanh niên xung phong, lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn máu lửa. Giữa bom đạn Mỹ, những chuyến xe chở vũ khí, lương thực vào Nam vẫn miệt mài chạy, mang theo niềm tin tất thắng và tình yêu quê hương đất nước.
Năm 1966, tôi 18 tuổi, viết đơn tình nguyện lên đường Trường Sơn. Được phân công lái xe tải chở đạn dược từ bến phà Xuân Sơn (Quảng Bình) vào sâu trong Nam. Đường Trường Sơn lúc ấy toàn hố bom, cầu phà đứt, bom Mỹ dội liên miên. Có những đêm lái xe trong mưa bom, đèn pha tắt để tránh bị phát hiện, chỉ dựa vào ký ức và ánh sáng lập lòe của đồng đội phía trước.
Một lần tháng 4/1968, đoàn xe của tôi bị máy bay Mỹ B-52 đánh phá đoạn đường qua đèo Mụ Giạ. Xe tôi lật nghiêng, hàng hóa văng tung tóe. May mắn thoát nạn, tôi cùng các chị em thanh niên xung phong khác lập tức đào hầm, san lấp hố bom suốt đêm để thông đường. Sáng hôm sau, xe lại tiếp tục chạy. Chúng tôi hay hát vang "Hát mãi lên Việt Nam ơi" để át tiếng bom, động viên nhau. Dù gian khổ, tuổi trẻ chúng tôi vẫn lạc quan, tin rằng mỗi chuyến xe là một bước tiến tới ngày thống nhất đất nước.


