NGƯỜI LÁI XE TRONG ĐÊM ĐIỆN BIÊN
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, những người lính ngoài mặt trận không phải là những người duy nhất đối mặt với hiểm nguy. Phía sau họ còn có hàng vạn dân công, công binh, lái xe ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược và thương binh qua những con đường bị máy bay địch đánh phá.
Trong số những người lái xe ấy có Nguyễn Văn Thạc – một người lính thuộc lực lượng vận tải phục vụ chiến dịch.
Đường lên Điện Biên khi ấy không giống những con đường mà chúng ta biết ngày nay. Nhiều đoạn chỉ là đường đất xuyên qua rừng núi. Mưa xuống, đường lầy lội. Máy bay địch liên tục trinh sát và ném bom nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển.
Những chuyến xe thường phải chạy vào ban đêm.
Đèn xe được che kín để tránh bị phát hiện. Người lái chỉ có thể dựa vào ánh sáng rất yếu phía trước, vừa điều khiển chiếc xe qua những đoạn đường quanh co, vừa lắng nghe tiếng máy bay từ xa.
Một chuyến xe có thể chở gạo.
Chuyến khác chở đạn.
Có chuyến lại đưa thương binh từ mặt trận trở về.
Nếu đường bị bom đánh trúng, các chiến sĩ công binh phải lập tức sửa chữa để xe tiếp tục đi. Có những đoạn đường vừa sửa xong lại bị đánh phá. Người lái xe chỉ còn cách chờ tiếng bom ngừng rồi tiếp tục tiến lên.
Trong điều kiện ấy, mỗi chuyến hàng đến được Điện Biên đều là một phần của chiến thắng.
Bởi một khẩu pháo dù mạnh đến đâu cũng không thể chiến đấu nếu thiếu đạn. Một đơn vị dù dũng cảm đến đâu cũng không thể cầm cự nếu không có lương thực và thuốc men.
Vì vậy, những người lái xe đã trở thành một phần không thể thiếu của chiến dịch.
Họ không đứng trên những ngọn đồi đang giao tranh, nhưng họ phải đi qua chính những con đường mà máy bay địch cố gắng phá hủy.
Sau này, nhiều người trong số họ vẫn thường nói rằng công việc của mình chỉ là “chở hàng”.
Nhưng nếu không có những chuyến xe ấy, Điện Biên Phủ khó có thể duy trì được một chiến dịch kéo dài 56 ngày đêm.
Ngày nay, quốc lộ lên Điện Biên đã rộng rãi và thuận tiện. Xe chạy giữa những ngọn núi xanh, không còn phải tắt đèn tránh máy bay.
Những con đường ấy đã thay đổi.
Nhưng dưới mỗi cung đường bình yên hôm nay vẫn có thể hình dung bóng dáng những chiếc xe năm xưa, lặng lẽ chạy trong đêm, mang theo lương thực và đạn dược đến chiến trường.
Có những người góp phần làm nên chiến thắng bằng một khẩu súng. Có những người góp phần bằng một chiếc xe. Và trong chiến tranh, đôi khi một chuyến xe đến đúng nơi cũng quý giá chẳng khác gì một trận đánh thắng.



