Người làm cầu tạm
Người làm cầu tạm
Trong những năm kháng chiến gian khổ tại Lai Châu, địa hình hiểm trở với núi cao, suối sâu vừa là lợi thế, vừa là thử thách lớn đối với bộ đội và người dân. Nhiều con suối chảy xiết quanh năm trở thành rào cản nguy hiểm, đặc biệt trong mùa mưa lũ. Chính trong hoàn cảnh ấy, những người dân bản đã âm thầm góp sức bằng những việc làm giản dị nhưng vô cùng quan trọng, như việc dựng những cây cầu tạm để phục vụ kháng chiến.
Ở một bản người Thái nằm gần một con suối lớn, mỗi khi nước dâng cao, việc qua lại gần như bị cắt đứt. Bộ đội muốn di chuyển phải chờ nước rút hoặc tìm đường vòng rất xa, mất nhiều thời gian và tiềm ẩn nguy cơ bị địch phát hiện. Trước tình hình đó, một nhóm người dân trong bản, đứng đầu là ông Lò Văn Hanh, đã quyết định làm một cây cầu tạm.
Công việc bắt đầu từ việc vào rừng chặt tre, lấy gỗ. Những thân cây được lựa chọn kỹ lưỡng, vừa chắc chắn vừa dễ vận chuyển. Người thì đốn cây, người vác về, người chuẩn bị dây buộc bằng mây rừng. Tất cả đều làm việc khẩn trương nhưng rất kín đáo, tránh để lộ dấu vết.
Việc dựng cầu không hề dễ dàng. Dòng nước chảy mạnh, đá trơn, chỉ cần sơ suất là có thể bị cuốn trôi. Ông Hanh là người trực tiếp xuống suối, đo độ sâu, chọn vị trí đặt trụ. Nhiều lần ông bị trượt chân, ướt sũng, nhưng vẫn kiên trì làm tiếp.
Cây cầu dần hình thành qua từng ngày. Những thân tre được ghép lại, buộc chặt bằng dây mây. Mặt cầu được lót thêm những thanh gỗ để dễ đi hơn. Khi hoàn thành, cây cầu không lớn, không đẹp, nhưng đủ chắc chắn để bộ đội và người dân qua lại.
Từ khi có cầu, việc di chuyển trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Bộ đội có thể nhanh chóng vượt suối để làm nhiệm vụ, vận chuyển lương thực và vũ khí kịp thời. Đặc biệt, cây cầu giúp rút ngắn thời gian hành quân, tránh được nhiều nguy cơ.
Có lần, trong một đợt truy quét, bộ đội đã kịp thời vượt qua cầu để rút lui an toàn. Nếu không có cây cầu ấy, có thể họ đã bị địch chặn lại.
Điều đáng quý là những người làm cầu không hề coi đó là công lao lớn. Khi được hỏi, ông Hanh chỉ nói giản dị: “Giúp bộ đội đi lại dễ hơn thôi”.
Sau chiến tranh, cây cầu tạm không còn nữa, nhưng câu chuyện về nó vẫn được người dân nhắc lại. Đó không chỉ là một công trình đơn sơ, mà là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, của sự hy sinh thầm lặng vì mục tiêu chung.
Giữa núi rừng Tây Bắc, những cây cầu như thế đã nối liền không chỉ hai bờ suối, mà còn nối liền lòng dân với cách mạng. Và chính từ những việc làm giản dị ấy, sức mạnh của kháng chiến được bồi đắp vững chắc qua từng ngày.


