Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO

Tô Vĩnh Diện (1924–1954) là một anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, nổi tiếng với hành động lấy thân mình chèn pháo để bảo vệ vũ khí trong chiến dịch Điện Biên Phủ

An Giang09/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO

NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
(Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện) Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, giữa núi rừng Tây Bắc mịt mù khói lửa, có một câu chuyện đã trở thành huyền thoại – câu chuyện về người chiến sĩ lấy chính thân mình để giữ lại khẩu pháo, giữ lại sức mạnh chiến đấu của cả đơn vị. Tô Vĩnh Diện sinh ra tại vùng quê nghèo Thanh Hóa. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày cơ cực, phải đi ở đợ từ khi còn rất nhỏ. Nhưng chính những tháng ngày đó đã hun đúc trong anh lòng căm thù áp bức và ý chí vươn lên mạnh mẽ. Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, cuộc đời anh bước sang trang mới. Năm 1949, anh xung phong vào bộ đội, trở thành người chiến sĩ pháo cao xạ. Trong quân ngũ, anh luôn là người đi đầu, tận tụy, hết lòng vì nhiệm vụ. Đến chiến dịch lịch sử Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của Tô Vĩnh Diện được giao nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được vận chuyển bằng sức người, vượt qua những con dốc dựng đứng, những vực sâu hun hút trong đêm tối. Đó không chỉ là một cuộc hành quân, mà là cuộc chiến với chính thiên nhiên và giới hạn của con người. Đêm ấy, tại Dốc Ba Tời – một trong những đoạn đường hiểm trở nhất – khẩu pháo của đơn vị bắt đầu đổ dốc. Dưới ánh đèn leo lét, hàng chục con người căng mình ghì dây, bám đất, giữ cho khối thép khổng lồ không lao xuống vực. Tiếng mõ nhịp đều.
Tiếng hô dồn dập.
Tiếng thở gấp gáp trong đêm tối. Bỗng… một tiếng nổ chát chúa.
Pháo địch bắn tới. Một sợi dây tời bị đứt. Khẩu pháo lập tức mất đà, lao xuống dốc như con thú dữ. Những sợi dây còn lại không đủ sức giữ. Nhiều chiến sĩ bị kéo lê, có người bị hất văng xuống vực. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện – người đang giữ càng pháo – hiểu rằng:
Nếu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí, mà cả kế hoạch chiến đấu sẽ bị đe dọa. Anh hét lớn:
“Chết cũng không rời pháo!” Dồn hết sức lực, anh ghì chặt càng pháo, cố lái nó vào vách núi. Nhưng sức người có hạn, khẩu pháo vẫn gầm lên lao xuống. Không còn cách nào khác. Trong tích tắc, một quyết định được đưa ra – quyết định của một người chiến sĩ đặt Tổ quốc lên trên cả sinh mạng. Anh buông tay lái…
Lao mình vào bánh pháo. Cả thân người anh chèn ngang, giữ lại đà lao của khối thép nặng hàng tấn. Khẩu pháo khựng lại.
Rồi dừng hẳn. Đồng đội lao tới, chèn bánh, giữ pháo an toàn. Nhưng Tô Vĩnh Diện… đã nằm lại. Anh ra đi trong tư thế ôm chặt khẩu pháo – như vẫn còn giữ trọn lời thề: “Còn người còn pháo.” Sự hy sinh của anh không chỉ cứu một khẩu pháo, mà còn giữ vững sức mạnh chiến đấu của đơn vị, góp phần làm nên chiến thắng vang dội tại Điện Biên Phủ. Sau đêm ấy, toàn đơn vị đã đứng trước mộ anh, thề sẽ chiến đấu đến cùng. Và lời thề ấy đã trở thành hiện thực. Tên tuổi Tô Vĩnh Diện đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần quên mình vì Tổ quốc. Hình ảnh “chèn lưng cứu pháo” đã trở thành bất tử trong thơ ca, trong ký ức của dân tộc. Hôm nay, giữa thời bình, “câu chuyện thời hoa lửa” ấy vẫn còn vang vọng. Nó không chỉ kể về một con người, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ – trong đó có tuổi trẻ Mỹ Thới – về trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị thiêng liêng mà cha anh đã đánh đổi bằng máu và cả cuộc đời. Bởi có những ngọn lửa…
được thắp lên từ sự hy sinh,
và sẽ cháy mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO | Câu chuyện thời hoa lửa