Người lấy thân mình làm cầu
Đầu năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ bước vào những ngày quyết liệt nhất.
Những chiến hào ngoằn ngoèo mỗi lúc một tiến gần cứ điểm của đối phương. Ban ngày, bom và pháo cày xới mặt đất. Ban đêm, bộ đội lại lặng lẽ đào hào, chuyển đạn, đưa thương binh về tuyến sau.
Trong đơn vị có Cù Chính Lan, một người lính xuất thân từ vùng quê Thanh Hóa. Đồng đội nhớ đến anh bởi dáng người nhanh nhẹn và tính cách điềm đạm. Mỗi khi nhận nhiệm vụ khó, anh luôn là người xung phong đi trước.
Một buổi chiều, đơn vị tổ chức tiến công vào một vị trí phòng ngự của đối phương.
Hỏa lực từ xe tăng và lô cốt bắn ra dữ dội, khiến mũi tiến công gặp nhiều khó khăn. Cù Chính Lan cùng tổ chiến đấu lợi dụng địa hình, từng bước áp sát mục tiêu.
Khoảng cách chỉ còn vài mét.
Đạn vẫn bắn như xé không khí.
Anh bình tĩnh quan sát, chờ đúng thời cơ rồi lao lên. Bằng sự mưu trí và lòng quả cảm, anh áp sát chiếc xe tăng, tiêu diệt kíp lái, góp phần mở đường cho đơn vị tiếp tục tiến công.
Trận đánh kết thúc trong niềm vui của đồng đội.
Nhưng với Cù Chính Lan, đó chỉ là một trong rất nhiều nhiệm vụ của người lính.
Sau trận đánh, khi mọi người ngồi nghỉ bên chiến hào, một đồng đội hỏi:
"Lan này, lúc lao lên cậu có nghĩ gì không?"
Anh cười hiền.
"Tôi chỉ nghĩ nếu mình chậm một chút thì đồng đội phía sau sẽ nguy hiểm hơn."
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến mọi người im lặng.
Trong chiến tranh, có những người luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên trước bản thân.
Có lẽ vì thế mà khi bước vào trận đánh, họ không còn nghĩ nhiều đến mình nữa.
Ít lâu sau, trong một trận chiến khác, Cù Chính Lan anh dũng hy sinh.
Tin anh ngã xuống khiến cả đơn vị lặng đi.
Người chiến sĩ vẫn thường chia phần cơm cho đồng đội, vẫn thường nhận việc khó trước mọi người, giờ đã nằm lại trên mảnh đất Điện Biên.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những chiến hào năm ấy giờ chỉ còn là dấu tích giữa màu xanh của núi rừng.
Nhưng tên tuổi Cù Chính Lan vẫn được nhắc đến như biểu tượng của người lính biết sống vì đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ bằng tất cả lòng can đảm.
Có những con người không để lại nhiều lời nói.
Họ để lại những hành động.
Và đôi khi, chính những hành động ấy trở thành bài học giản dị nhưng bền vững nhất cho các thế hệ mai sau.
Sự thật lịch sử
Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại Thanh Hóa.
Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông lập nhiều chiến công xuất sắc, đặc biệt nổi tiếng với chiến công tiêu diệt xe tăng đối phương trong Chiến dịch Đông Xuân 1953–1954.
Ông anh dũng hy sinh năm 1954 và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị trên cả nước để ghi nhớ những đóng góp trong cuộc kháng chiến.



