Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Người lấy thân mình làm giá súng – Bế Văn Đàn

Người lấy thân mình làm giá súng – Bế Văn Đàn

Bắc Ninh02/04/2026Trường Mầm Non Phù Lương (Trường Mầm Non Phù Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lấy thân mình làm giá súng – Bế Văn Đàn

Những ngày đầu của chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ, núi rừng Tây Bắc rung chuyển bởi tiếng pháo và tiếng súng. Bộ đội ta tiến công từng cứ điểm của quân Pháp trong điều kiện vô cùng gian khổ. Thiếu thốn vũ khí, đạn dược, lại phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ phía đối phương, mỗi bước tiến đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng.

Trong đội hình chiến đấu hôm ấy có một chiến sĩ người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng – Bế Văn Đàn. Anh nhập ngũ khi còn rất trẻ, mang theo sự chân chất của núi rừng và một lòng tin giản dị: đánh giặc để quê hương được yên bình.

Trận đánh diễn ra ác liệt. Đơn vị của anh được lệnh tiến công vào một vị trí quan trọng của địch. Nhưng khi vừa triển khai đội hình, hỏa lực từ phía Pháp lập tức trút xuống như mưa. Đạn đại liên quét ngang mặt đất, không cho bộ đội ta ngẩng đầu.

Khẩu trung liên của đơn vị là một trong những hỏa lực quan trọng để yểm trợ tiến công. Nhưng người chiến sĩ mang súng đã bị thương nặng. Khẩu súng không có điểm tựa vững chắc, không thể phát huy hiệu quả.

Trong hoàn cảnh ấy, nếu không có hỏa lực đáp trả, cả đơn vị sẽ bị ghìm chặt, thậm chí có nguy cơ bị tiêu diệt.

Bế Văn Đàn hiểu điều đó.

Không do dự, anh bò lên phía trước, giữa làn đạn đang xé gió. Đất đá bắn tung lên quanh người, nhưng anh vẫn tiến. Đến vị trí đặt súng, anh nhìn thấy đồng đội đang loay hoay vì không có điểm tựa.

Một quyết định được đưa ra trong tích tắc.

Anh quỳ xuống, rồi nằm sấp, nâng khẩu trung liên lên bằng chính đôi vai của mình.

“Đặt lên đây!” – anh nói với đồng đội.

Khẩu súng được đặt lên vai anh. Từ vị trí ấy, người xạ thủ bắt đầu nhả đạn. Những loạt đạn của ta đáp trả, kiềm chế hỏa lực địch, mở ra cơ hội tiến lên.

Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc Bế Văn Đàn trở thành mục tiêu trực tiếp.

Đạn từ phía đối phương dồn dập bắn tới. Cơ thể anh rung lên theo từng phát đạn. Máu thấm ướt áo, rồi lan xuống đất. Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, không hề nhúc nhích.

Anh hiểu rằng, chỉ cần mình gục xuống, khẩu súng sẽ mất điểm tựa, đồng đội phía sau sẽ bị nguy hiểm.

Trận chiến tiếp diễn. Đồng đội của anh, nhờ có hỏa lực yểm trợ, đã tiến lên, đánh chiếm được vị trí của địch.

Khi trận đánh kết thúc, họ quay lại… Bế Văn Đàn vẫn nằm đó, hai tay còn giữ chặt khẩu súng.

Anh đã hy sinh.

Hành động của anh không phải là sự bồng bột, mà là một lựa chọn có ý thức: lấy thân mình làm điểm tựa cho chiến thắng.

Sau này, khi nhắc đến anh, người ta không chỉ nhớ đến một chiến sĩ dũng cảm, mà còn nhớ đến hình ảnh một con người bình dị, sẵn sàng biến cơ thể mình thành “giá súng” – một biểu tượng đặc biệt của tinh thần hy sinh trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn