NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LÀM LÁ CHẮN (Anh hùng Phan Đình Giót)
Phan Đình Giót sinh năm 1922, tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – một vùng quê nghèo, nơi người dân quanh năm lam lũ với ruộng đồng nhưng luôn nặng lòng với đất nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với cảnh mất nước, áp bức, nên khi cách mạng bùng lên, ông sớm tham gia quân đội, mang trong mình một ý chí rất giản dị: đánh đuổi kẻ thù để người dân được sống yên bình.
Năm 1954, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tấn công cứ điểm Him Lam – một trong những cứ điểm kiên cố bậc nhất của thực dân Pháp. Đêm xuống, trời Tây Bắc lạnh buốt, sương mù dày đặc. Bộ đội ta lặng lẽ áp sát mục tiêu.
Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực địch từ các lô cốt bắn ra dữ dội như mưa. Đạn xé toạc không gian, từng chiến sĩ ngã xuống. Mũi tiến công bị chặn lại trước một lô cốt có hỏa lực cực mạnh.
Phan Đình Giót lúc này đã bị thương. Máu thấm ướt áo, nhưng ông vẫn bò lên phía trước. Ông hiểu rõ: nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, cả đơn vị sẽ bị ghìm lại, và thương vong sẽ còn lớn hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ông không hề do dự.
Ông dồn chút sức lực cuối cùng, lao tới, dùng chính thân mình lấp kín lỗ châu mai.
Tiếng súng từ lô cốt im bặt.
Đồng đội phía sau hô vang, xung phong. Cứ điểm bị đánh chiếm.
Khi trận đánh kết thúc, người ta tìm thấy ông nằm đó – thân mình vẫn chắn trước lỗ châu mai, như một bức tường sống.
Ông hy sinh khi mới hơn 30 tuổi.
Nhưng từ giây phút ấy, tên tuổi Phan Đình Giót đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm. Không chỉ là một hành động anh hùng, đó còn là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng lấy thân mình làm lá chắn cho Tổ quốc.



