NGƯỜI LIÊN LẠC BÓNG ĐÊM
Năm 1952, chiến khu Việt Bắc. Trời đông lạnh quặn ruột, sương mù dày như tấm màn trắng che kín núi rừng.
Trung đội liên lạc nhận nhiệm vụ chuyển bức điện quan trọng sang đơn vị bạn ở bên kia dãy núi trước bình minh. Người xung phong đi là cậu thiếu niên tên Thanh, mới 16 tuổi – trẻ nhất đơn vị.
Đường đi phải vượt qua khe suối, qua quả đồi bị địch phục kích nhiều lần. Vì gọn nhẹ, Thanh chỉ mang theo bọc ni-lông đựng bức điện, khẩu súng ngắn và con dao găm.
Đêm tối đặc quánh. Tiếng cành cây gãy khô khốc khiến tim người nghe muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Thanh men theo vách đá, từng bước chậm rãi. Bỗng tiếng chó sủa vang, địch đi tuần xuất hiện gần. Không còn đường lùi, Thanh chui vào hốc đá nhỏ, nín thở.
Một tên lính soi đèn pin quét qua, ánh sáng lướt sát mặt Thanh. Ngón tay cậu siết lấy chuôi dao, mồ hôi túa ra dù trời đang lạnh buốt.
Đợi bọn lính đi xa, Thanh bò ra, tiếp tục băng qua đồi. Nhưng bất ngờ, một loạt pháo sáng quét xuống, cả khu rừng bừng lên như ban ngày. Địch phát hiện dấu chân, đổ quân truy đuổi.
Thanh lao xuống khe suối, dòng nước mùa đông như dao cứa da. Cậu ôm chặt bức điện vào ngực, háng người lật vào mỏm đá giữa dòng.
Khi leo lên bờ, một viên đạn xuyên qua bắp chân khiến Thanh khuỵu xuống. Máu đỏ hòa vào bùn đất.
Không thể chạy được nữa, Thanh cắn răng, xé áo băng vết thương, rồi dùng đất bùn phủ lên cơ thể để che mùi máu tránh lũ chó săn.
Thanh lê từng đoạn, bò bằng khuỷu tay, giữ bức điện trên ngực.
Tờ mờ sáng, cậu tới nơi – trước cửa lán chỉ huy. Trước khi gục xuống, cậu cố kêu khẽ:
· Báo cáo… đến nơi…
Bức điện ấy giúp đơn vị bạn kịp chuyển hướng, tránh được ổ phục kích của địch, cứu sống hàng trăm chiến sĩ.
Khi đồng đội tìm đến nơi xuất phát, trên nền tuyết phủ trắng, những dấu拖 dài còn in rõ – dấu của một người thiếu niên đã dùng cả thân mình để giữ vẹn con đường liên lạc.
Chiến khu dựng bia nhỏ dưới tán cây rừng, khắc dòng chữ:
“Vinh danh người liên lạc bóng đêm – 16 tuổi, trao trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.”



