Người liên lạc mang "trái tim thép" ở tuổi trăng tròn
Trong danh sách những người con kiên trung của Vạn Hưng, người dân luôn nhắc về thiếu
niên tên Lượm (thôn Hội Khánh) với lòng cảm phục sâu sắc. Năm 1973, Lượm mới 15 tuổi,
dáng người nhỏ thỏn, nhanh nhẹn như một con sóc, chuyên làm nhiệm vụ chuyển công văn
khẩn giữa các thôn trong xã.
Vũ khí của Lượm không có súng, chỉ có một chiếc ná cao su giắt sau lưng và một giỏ tre đựng
vài con chim sẻ, con sáo đá vừa bẫy được. Tài liệu mật được Lượm cuộn tròn nhỏ xíu bằng
đầu đũa, nhét khéo léo vào bên trong những chiếc lông đuôi rỗng ruột của con chim mồi.
Một chiều đông, khi đang băng qua lối mòn gần bến đò Xuân Tự để chuyển mệnh lệnh hiệp
đồng tác chiến, Lượm bị rơi vào ổ phục kích của lính thám báo. Chúng lôi cậu về đồn, đổ nước
xà phòng vào miệng, dùng roi điện tra tấn dã man để ép cậu khai ra vị trí của hầm bí mật trong
làng.
Dù đau đớn đến chết đi sống lại, cậu thiếu niên Vạn Hưng vẫn cắn răng chịu đựng, không hé
môi nửa lời. Cậu chỉ khăng khăng một câu: "Em chỉ là đứa chăn bò đi bẫy chim kiếm ăn, em
không biết gì hết!".
Biết không thể khuất phục được "trái tim thép" của người anh hùng nhỏ tuổi, bọn giặc hèn hạ
đã thủ tiêu cậu ngay trong đêm bên bìa rừng phi lao. Khi đồng đội tìm thấy Lượm, đôi mắt cậu
vẫn mở trừng trừng hướng về phía núi Hòn Hèo. Lượm ngã xuống ở tuổi trăng tròn, nhưng sự
im lặng anh dũng của cậu đã bảo vệ an toàn cho toàn bộ huyết mạch cách mạng của xã Vạn
Hưng trong chiến dịch năm đó.



